Nhìn kẻ đang diễn kịch trước mắt, đáy mắt Lê Nhan lạnh đến thấu xương, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười nhàn nhạt như có như không, trông có vẻ là một người rất dễ gần.
Hơn nữa, ở Lê gia, Lại Thi Nghiên còn có lão phu nhân bao bọc. Chẳng biết lão phu nhân đã nhìn trúng Lại Thi Nghiên ở điểm nào mà tuyên bố cô ta chính là cháu gái ruột của bà. Vì vậy, đãi ngộ mà Lại Thi Nghiên được hưởng ở Lê gia quả thực không khác gì một tiểu thư khuê các.
Nếu không, Lại Thi Nghiên cũng không thể lúc đầu thì luôn miệng nói làm người hầu cho Lê gia, mà bây giờ lại không mặc đồng phục thống nhất của người hầu, thay vào đó lại ăn mặc tùy thích, còn cố tình làm cho mình kiểu tóc công chúa, tự do ra vào phòng của chủ nhà, đảo khách thành chủ, tự cho mình là một trong những nữ chủ nhân của Lê Gia Bảo.
. . .
"Tổ Nhi, cậu có biết lúc tớ hay tin cậu bị tai nạn, tim tớ như muốn rớt ra ngoài không? Cả ngày lẫn đêm ăn không ngon ngủ không yên, chỉ cần nghĩ đến cảnh cậu máu me đầm đìa được đưa đến bệnh viện là tớ lại đau lòng, khó chịu đến nghẹt thở. Cậu phải biết cậu là người bạn tốt nhất của tớ! Là bạn thân nhất của tớ!"
Bạn thân nhất? Bạn thân nhất ư?
Lê Nhan cười lạnh trong lòng. Lê Tổ Nhi quả thực đã coi Lại Thi Nghiên là bạn tốt, là bạn thân, đối đãi thật lòng thật dạ, nếu không đã chẳng nghe lời cô ta răm rắp, bị dỗ dành đến xoay như chong chóng, tin tưởng vô điều kiện, đến nỗi chết cũng không biết rằng mình đã nuôi một con sói mắt trắng ăn thịt người suốt ba năm, mà nó còn lấy cả mạng của cô.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play