Bà đang nóng lòng muốn khuyên cô con gái lớn lạc đường biết quay đầu là bờ, biển khổ vô biên, quay đầu là bờ, đàn ông tốt còn nhiều, tuyệt đối đừng treo cổ trên cái cây Hà Tôn đó.
Thế nhưng bà còn chưa kịp nói gì đã thấy Lê Nhan trông không có chút tinh thần nào, cả người rũ rượi.
Lập tức, mẹ Lê liền nuốt hết những lời khuyên nhủ vào bụng, nhẹ nhàng, dịu dàng hết mức nói: "Tổ Nhi mệt rồi phải không, mau nằm xuống nghỉ một lát đi. Chúng ta về nhà còn mất một lúc nữa. Đều tại mẹ cứ nói nhiều như vậy, cũng không nghĩ xem con có tiếp nhận được không. Thân thể con còn yếu, cần phải tĩnh dưỡng, nghỉ ngơi nhiều mới phải." Trong giọng nói có vài phần tự trách và sự quan tâm sâu sắc.
Lê Nhan không từ chối, ngoan ngoãn gật đầu, giống như một con mèo Ba Tư thuần chủng, xinh đẹp, kiêu kỳ, bộ lông trắng muốt.
Lê Quân Lâm lập tức tự đề cử:
"Chị, gối lên đùi em đi, đến nơi em gọi chị dậy nhé?"
Lê Nhan hơi cúi xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, nụ cười mang theo vài phần trêu chọc, đôi mắt trong veo, sáng ngời như muốn nhìn thấu người đối diện.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play