Hà Tôn mím môi, bắt đầu ghen:
"Anh nhớ có một từ gọi là có mới nới cũ. Có câu nói rất hay, có những người còn sống mà thực ra chẳng khác gì đã chết, có những thứ vốn dĩ vô tri vô giác, nhưng lại vẫn sống một cách rực rỡ."
Lê Nhan nghe thấy giọng nói từ phía sau, suýt nữa thì không hiểu ý anh. Khi đã hiểu ra, trong mắt cô thoáng lên vẻ kinh ngạc.
Người đàn ông này đang ghen ư? ? ?
Ghen với đế pha lê Vịt Vàng Nhỏ của cô? ?
Nghĩ đến đây, Lê Nhan không khỏi bật cười.
Lúc quay đầu lại, cô cũng không che giấu gì, mượn vẻ lấy lòng mà cười rất tươi, hiệu quả thị giác hoàn toàn khác với nụ cười trộm trong lòng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT