"Bộ đồng phục tôi đang mặc không phải là tôi trộm, tôi là nhân viên mới đến nhận việc hôm nay, tôi vào đây bằng chính thực lực của mình!"
Những người như Tô Chân Chân, vừa tự ti lại vừa tự cao. Mặc dù không có năng lực gì, nhưng lại luôn hy vọng được người khác công nhận, đặc biệt là sự công nhận của người mà cô yêu thương, người có vị trí trong trái tim cô.
"Tôi vào văn phòng để dọn dẹp, tôi thừa nhận mình đã tự ý động vào đồ trên bàn làm việc. Tôi chỉ là. . . tôi chỉ là quá tò mò. . ."
Mặt Tô Chân Chân trắng bệch, đau đến mức toàn thân co giật, da mặt run rẩy không ngừng, giọng nói mang theo chút bất ổn do khó thở.
Cô có thể không tò mò sao?
Cô đến đây chính là vì Hà Tôn. Mức lương một vạn mỗi tháng khi làm nhân viên vệ sinh ở Hoàng Đồ cũng giúp cô, người đang bị áp lực cuộc sống đè nặng, có thể thở phào nhẹ nhõm. Một công đôi việc.
Có thể vào văn phòng nơi Hà Tôn thường xuyên làm việc, cô đương nhiên vừa phấn khích vừa tò mò.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play