"Ngươi. . . ngươi ngươi. . ."
Nó "ngươi" một hồi lâu mà chẳng thốt ra được thêm lời nào.
Mãi cho đến khi Lê Nhan không nhịn được mà nhếch mép cười, bị cậu bé phát hiện.
Nụ cười đó, vừa gian vừa tà, tràn ngập ác ý.
Nhận ra mình bị lừa, cậu bé lập tức xù lông, ánh mắt hung dữ, nghiến răng nghiến lợi, "Ngươi, ngươi đừng có xuyên tạc sự thật, ta nhìn trúng năng lực của ngươi! Giao dịch khế ước giữa chúng ta hoàn toàn công bằng, không có vấn đề gì cả!" Càng không phải cái kiểu mờ ám như Lê Nhan thể hiện.
Lồng ngực nhỏ bé của nó phập phồng, rõ ràng là tức giận không nhẹ.
Nó càng tức, má càng đỏ, khuôn mặt bầu bĩnh càng tròn càng phồng.
Trong mắt Lê Nhan, nó vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Cuối cùng không thể kìm nén được nữa, Lê Nhan đột ngột nhoài người tới, hai bàn tay ma quái đã véo lấy má cậu bé, ra sức kéo kéo, nhào nặn.
Cảm giác mẫm mĩm, mềm mại, tuyệt đến mức Lê Nhan có chút nghiện.
Bị hành động của Lê Nhan làm cho bất ngờ, cậu bé không kịp kinh ngạc, chỉ có thể cau mày, mặt mày khổ sở, hai tay nhỏ bé đẩy người đang vui sướng kia ra, vẻ mặt tràn đầy kháng cự.
Nó nói năng có chút không rõ:
"Ngươi cái đồ xấu xa. . . Ưm ưm. . . Mau buông ta ra. . . !"
"Đáng ghét, ngươi rốt cuộc có ký hay không!"
Cậu bé không cho rằng Lê Nhan sẽ thật sự từ chối mình, dù sao thì những điều kiện nó đưa ra cũng đủ hấp dẫn, huống hồ Lê Nhan ở thế giới của cô còn là người thừa kế ngai vàng của một quốc gia.
Cô là Nữ hoàng còn chưa kịp đăng quang.
Cậu bé không tin Lê Nhan không có vướng bận.
Lê Nhan đã thỏa mãn, liền cười hì hì vuốt lông cho cậu bé:
"Ký, sao lại không ký? Phải ký chứ!"
Không chút do dự, cô ký tên mình lên bản khế ước, một nét bút liền mạch, phóng khoáng nguệch ngoạc, vừa hoang dã vừa đẹp mắt.
Cầm bản khế ước đọc đi đọc lại hai lần, cậu bé vô cùng hài lòng, cũng không thèm so đo hành động vừa rồi của Lê Nhan nữa.
Xoa xoa đôi má bị véo đỏ ửng, cậu bé cuộn bản khế ước lại rồi cất đi.
Lúc này nó mới nhìn sang nói:
"Thế giới chúng ta đang ở là một thế giới được tạo ra từ năng lượng. Nói một cách dễ hiểu, đây là một thế giới tiểu thuyết được biến từ hư thành thực. Ta là Thư Linh, cũng chính là Thần Chi Tử của thế giới này."
Lê Nhan nhướng mày hỏi:
"Thế giới tiểu thuyết kiểu gì?"
Cậu bé tiến lại gần Lê Nhan, đưa ngón trỏ điểm vào giữa trán cô, đầu ngón tay ngưng tụ ánh sáng màu bạc.
Một lượng thông tin khổng lồ như thủy triều tràn vào não bộ, nhưng Lê Nhan lại không hề bị chấn động, ngược lại tinh thần còn cảm thấy thư thái nhẹ nhàng.
Lê Nhan nhíu mày, có chút kỳ quặc, hàng mi dài đến mức che kín cả tròng mắt giấu đi vẻ khác lạ nơi đáy mắt.
Bởi vì thế giới tiểu thuyết này cô không hề xa lạ, đó chính là cuốn tiểu thuyết cô đã đọc ròng rã suốt năm năm.
Cuốn tiểu thuyết này có lịch sử kéo dài mười năm, theo sự phát triển của thời đại văn học mạng, nó đã đổi tên tổng cộng bốn lần: "Một Tờ Khế Ước: Tổng Tài Đế Quốc Quá Lạnh Lùng", "Hà Tiên Sinh, Em Chỉ Thích Anh", "Thế Thân Vô Ái: Gánh Tội Bước Về Phía Trước", "Tựa Sao Trời Đêm Qua".
Tác giả Tiểu Vũ Yểu Yểu, sở hữu hàng triệu người hâm mộ, một cuốn sách thành thần, danh tiếng lẫy lừng trong giới văn học mạng, không ai không biết.
Số chữ của sách lên tới hơn mười triệu chữ, số chương còn đạt đến con số khủng khiếp hơn một vạn chương, không có chút kiên nhẫn và nghị lực thì thật sự không thể đọc nổi.
Cuốn sách này có thể coi là ông tổ của thể loại tiểu thuyết ngôn tình ngược hiện đại, câu chuyện tình yêu ngược luyến tình thâm giữa nữ chính Tô Chân Chân và nam chính Hà Tôn, nội dung pha tạp vô số những tình tiết cũ rích, vừa dài vừa dở.
. . .