"Cảm ơn ngươi đã đợi ta về nhà."
Trên người cô vẫn mặc bộ đồ nam cá tính, vừa đẹp vừa ngầu, làm say đắm lòng người.
Thấy bộ dạng giận dỗi của con sư tử đen, Lê Nhan có chút dở khóc dở cười. Cô lại tiến lại gần, lần này, dứt khoát ôm lấy cổ con sư tử, xoa mạnh bộ lông mềm mại bồng bềnh của nó như một lời an ủi.
Cô thật sự không biết nó lại có thể thủy chung đến mức này, đứng im không nhúc nhích, chỉ hau háu nhìn về hướng cô rời đi mà chờ đợi lâu như vậy.
"Ta bảo ngươi đợi ta, chứ không bảo ngươi đợi như thế này. Ngươi không cần phải đứng mãi một chỗ, lúc ta chưa về sao không ngủ một lát đi? Hoặc làm chút chuyện khác mà ngươi thích? Ví dụ như đi săn chẳng hạn? ? ?"
Đại Hắc này, vừa ngốc nghếch, vừa cố chấp, đúng là khiến người ta thương.
Nghe lời của cô gái nhỏ, Đại Hắc lại gầm lên hai tiếng, có chút bực bội. Đôi mắt thú sâu thẳm của nó nhìn qua, con ngươi màu vàng hoe tràn đầy sự cố chấp và lo lắng, như thể đang nói rằng, nếu nó đi lung tung, cô không tìm thấy nó thì phải làm sao?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT