Lê Nhan không thể nghi ngờ là một người biết chơi, nếu không cô cũng đã không chết vì lướt sóng mạo hiểm. Khó khăn lắm mới được ra ngoài một lần, sao có thể không quẩy cho đã?
Không chút do dự, Lê Nhan vừa soái khí vừa tà mị kéo chiếc nơ bướm màu đỏ rượu, bước lên sân khấu chính cao hơn một mét.
Sân khấu chính tỏa ra ánh đèn tím sang trọng, được thiết kế theo phong cách công nghệ cao hình vầng trăng khuyết.
Sân khấu không lớn, nhưng đối với một màn trình diễn cá nhân thì tuyệt đối có đủ không gian để thể hiện.
Khi Lê Nhan bước lên, vũ công chính vừa lúc chuẩn bị xuống sân khấu. Đó là một người phụ nữ trẻ trung, năng động khoảng hơn hai mươi tuổi, thân hình quyến rũ, mặc một chiếc áo phông lệch vai ngắn in chữ, bên dưới là quần short bò lấp lánh như vảy nàng tiên cá. Tai cô đeo những chiếc khuyên tròn lớn đủ màu sắc, mái tóc dài được tết thành nhiều bím nhỏ, buộc cao thành đuôi ngựa, để lộ vầng trán mịn màng và gương mặt trẻ trung, xinh đẹp. Lối trang điểm của cô rất thời thượng, phấn mắt màu vàng tươi, kẻ mắt dài và sắc như mắt cáo.
Lê Nhan giơ tay cởi cúc tay áo, hơi nghiêng đầu lướt qua người cô gái.
Nhưng chính động tác đơn giản ấy qua tay cô lại trở nên quyến rũ đến lạ thường.
Cô bước đến từ phía đó, đạp lên màn đêm, hòa mình vào ánh đèn sân khấu ngũ sắc, tựa như một ma cà rồng tà mị xuất hiện trong đêm tối, quyến rũ vô song, câu hồn đoạt phách.
Vũ công chính đã gặp không ít người đẹp, dù sao một nửa số người đến Dạ Hoàng Hậu đều là công tử nhà giàu, thiếu gia hào môn, gen di truyền ai cũng tốt, có một gương mặt xinh đẹp hoặc soái khí. Nhưng một yêu nghiệt tuyệt thế như thế này thì quả thật hiếm có.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play