Lê Nhan mở to mắt, mặt không đỏ tim không đập, nói: "Tuy tôi không phải người tốt, nhưng cũng không đến mức mất trí như vậy chứ?" Nếu cô muốn đối phó với con chim này, cứ trực tiếp nướng là xong, cần gì phải tốn công như vậy?
Đây không phải là vẽ vời thêm chuyện sao?
Thấy Lê Nhan nói ra câu này với vẻ mặt kinh ngạc, rõ ràng là đang phân tích và giải thích nhưng lại khiến Kiều gia lạnh sống lưng một cách khó hiểu.
Kiều gia không nhịn được rụt lông lại, rít lên. . . Thật kỳ lạ!
Lê Nhan tiếp tục:
"Hơn nữa, không phải tôi đã mất trí nhớ rồi sao? Tôi cũng không biết anh ở đâu, làm sao tôi có thể đưa anh ra ngoài rồi ném vào rừng được?"
"Nếu thật sự là tôi làm, tại sao tôi cũng lại ở trong rừng? Một cô gái tay không tấc sắt, yếu đuối như tôi lại xuất hiện ở nơi ăn thịt người không nhả xương này, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?"
"Tôi đang sống rất tốt, trông có giống loại người muốn tự sát không?"
Lê Nhan hỏi những câu hỏi xoáy vào tâm can, ánh mắt nhìn thẳng vào Kiều gia.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play