Đôi mắt đào hoa trong veo và thuần khiết của Lê Nhan chớp chớp, cô liếm môi một cách thèm thuồng, vô cùng mãn nguyện.
Lúc uống thuốc, cô rất hợp tác, nhưng vẫn nhăn mặt lại thành mặt bánh bao vì đắng, trông vô cùng đáng yêu.
Ly nước do Hà Tôn cầm, Lê Nhan vẫn theo bản năng làm động tác đưa tay lên đỡ, "ực ực" nuốt nước ấm để cố gắng xua đi vị đắng còn sót lại trên đầu lưỡi.
Uống hết hơn nửa ly nước, Lê Nhan thè chiếc lưỡi nhỏ hồng hào của mình ra như một chú mèo con.
Hà Tôn cúi mắt xuống, vừa hay nhìn thấy, ánh mắt anh hơi khựng lại, rồi lập tức thờ ơ dời đi, khuôn mặt không biểu cảm vẫn đẹp trai đến mức người và thần đều phẫn nộ.
Lê Nhan bây giờ vẫn còn sốt, tinh thần thực sự rất yếu, trán lại nóng khiến đầu óc mê man. Uống thuốc xong, mí mắt cô cũng nặng trĩu, cả người mệt mỏi rã rời, rất muốn ngủ, nhưng cô lại không muốn ngủ một mình.
Lê Tiểu Miêu kéo lại tấm chăn đã bị vò nát, rồi ngoan ngoãn ngồi co chân lại, sau đó cứ thế ngước đôi mắt trông mong nhìn người đàn ông bên cạnh.
Sợ anh không hiểu ý mình, cô còn cố ý đưa tay vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh.
Ý mời gọi rất rõ ràng.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play