Khi giữ Trì Việt ở lại, Lâm Hựu không nghĩ nhiều. Chỉ đến khi lên lầu, mở cửa nhà, anh mới nhận ra mặc dù nhà mình là ba phòng hai sảnh, nhưng ngoài phòng ngủ chính của anh, hai phòng còn lại đều trống, không có giường.
Lâm Hựu nhìn chiếc ghế sô pha nhỏ hẹp trong phòng khách, chắc chắn không thể đủ cho Trì Việt - một người cao 1m80 - ngủ được, ngay lập tức cảm thấy khó xử.
Trì Việt cẩn thận đi theo sau lưng Lâm Hựu, anh đi đâu cậu đi đó, một bước cũng không rời, giống hệt một chú chó lớn.
Lâm Hựu đẩy cửa phòng trống ra, quả nhiên không có giường. Anh lại xác nhận một lần nữa, không khỏi thở dài thật sâu, cảm thấy việc giữ Trì Việt ở lại thật sự không hề lý trí chút nào.
Anh há miệng, có chút muốn nói gì đó với Trì Việt, nhưng lại không biết nên nói gì.
"Lâm lão sư, anh muốn đuổi em đi sao?" Trì Việt thấy anh nhíu mày, thở dài, vẻ mặt như muốn đuổi mình đi nhưng không biết mở lời thế nào. Cậu ngay lập tức tỏ vẻ đáng thương, đầy ý thức khủng hoảng, giống hệt một con Husky sắp bị vứt bỏ, nhìn Lâm Hựu.
Lâm Hựu im lặng một lúc, cũng không phủ nhận rằng trong khoảnh khắc đó, anh đã có ý nghĩ đó.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT