Ánh mắt và khóe môi Trì Việt phảng phất nhuộm một chút tĩnh lặng không thuộc về chính cậu. Dường như cậu không hề nhìn thấy người đàn ông trước mặt, dùng một giọng nói vô cùng lạnh nhạt: “Bên kia còn rất nhiều chỗ trống.”
Ý tứ của câu nói đó là không muốn ngồi chung bàn với người khác.
“Nhưng mà, những chỗ đó đều không nhìn thấy phong cảnh ở đây.” Yến Lê không hề tỏ ra bực bội trước sự lạnh lùng của Tiêu Sanh, chỉ dùng chất giọng trầm ấm, đầy từ tính của mình để nói: “Tôi có thể ngồi ở đây không?”
Anh ta lại hỏi thêm một lần nữa.
Giọng nói của Tiêu Sanh cũng lạnh lùng như con người cậu ta, tạo ra một rào cản vô hình với mọi người: “Quán cà phê này đâu phải nhà tôi mở, anh cứ tự nhiên ngồi đi.”
Nhưng chính những người như vậy, tình cảm của họ mới là thuần khiết và tốt đẹp nhất. Một khi đã được hòa tan, mở lòng, họ sẽ trở nên nồng nhiệt như lửa, thiêu đốt cả bản thân và người khác.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT