Tần Thù chống hai tay lên cằm, cười híp mắt nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện, tâm trạng kích động khó mà che giấu. Tạ Lan Chi đặt ly nước xuống, đôi mắt đen sâu thẳm, tràn đầy vẻ cảm kích nhìn Tần Thù.
"Vui chứ, không có em, anh không thể đứng lên được."
Vỏn vẹn mấy chữ, nhưng mỗi chữ anh đều nói rất nghiêm túc, rất dứt khoát.
Tần Thù tiếp lời:
"Vui là được rồi, sống trên đời chẳng phải là để tìm kiếm niềm vui sao."
Cô cũng rất vui, chữa khỏi cho Tạ Lan Chi, xem như đã ôm chắc được cái đùi vàng này rồi.
Tạ Lan Chi thầm quan sát Tần Thù, từ đôi mắt láu lỉnh đa tình của cô, anh lờ mờ đoán ra cô đang tính toán điều gì đó.
Anh vuốt ve mép ly nước trên bàn, đột ngột lên tiếng:
"Bên Hương Giang có tin tức rồi."
"Tình hình thế nào?"
Nghe vậy, mắt Tần Thù sáng lên, cô vội hỏi.
Sự lo lắng và sốt ruột trong mắt cô gần như sắp trào ra, vẻ mong chờ cũng hiện rõ trên mặt.
Tạ Lan Chi lặng lẽ nhìn cô, giọng điệu bình thản nói:
"Connapatadine, đúng là có vấn đề rất lớn."
Đáy mắt Tần Thù bừng sáng:
"Vậy nó có bị cấm sử dụng không?"
Tim cô đập nhanh hơn, một niềm mong đợi thầm kín dâng lên trong lòng.
Bị em họ sắp đặt đổi hôn, cứu Tạ Lan Chi sắp chết trở về, cũng không khiến Tần Thù của kiếp này cảm thấy vững tâm.
Cô khát khao thay đổi quỹ đạo của một vài chuyện trong kiếp trước.
Để chứng minh rằng ở kiếp này, cô có thể thay đổi vận mệnh.
Tạ Lan Chi thấy tâm trạng Tần Thù không ổn định, lòng không hiểu tại sao, nhưng vẫn lịch sự gật đầu với cô.
"Em nhắc nhở rất đúng lúc, nếu không loại thuốc có di chứng nghiêm trọng này đã được sử dụng trên diện rộng."
Chỉ cần Tần Thù nhắc muộn vài ngày, loại thuốc tác dụng nhanh này đã được đưa vào sử dụng đại trà.
Cơ thể căng cứng của Tần Thù khẽ thả lỏng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, niềm vui lan tỏa khắp đuôi mày khóe mắt.
Cô xua tay, khiêm tốn nói:
"Em cũng chỉ thuận miệng nhắc thôi, chủ yếu vẫn là do anh để tâm đến chuyện này, chắc hẳn đã tốn không ít công sức."
Bây giờ, cô vừa cứu được những người vô tội bị thuốc độc hại ở kiếp trước.
Lại vừa khẳng định được rằng, mình có thể dựa vào hiểu biết về tương lai để thay đổi thảm kịch đã định sẵn của kiếp trước.
Tần Thù không hề kiêu ngạo kể công, mà thảo luận về chuyện này như một người ngoài cuộc.
Điều này càng khiến Tạ Lan Chi cảm thấy, cô còn đang che giấu điều gì đó.
Khiến anh muốn tìm hiểu sâu hơn về Tần Thù, khám phá cô từ trong ra ngoài.
"Cốc! Cốc! Cốc! ! !"
Cửa phòng bị gõ dồn dập.
Lữ Mẫn đẩy cửa bước vào, giọng điệu lo lắng:
"Tần Thù, con trai út của Chính ủy Lưu bị ngã gãy tay, đang hôn mê bất tỉnh, hơi thở yếu ớt, sắp không qua khỏi rồi!"
"Thằng bé đâu?"
Tần Thù bật dậy, nhanh chóng đi ra cửa.
"Trong phòng cấp cứu!"
Lữ Mẫn nắm lấy tay cô, chẳng buồn chào Tạ Lan Chi một tiếng, kéo cô chạy ra ngoài.
Sau khi họ đi, Tạ Lan Chi chậm rãi đứng dậy, dùng sức của chân phải để chống đỡ, nhấc chân trái đau nhức bước về phía cửa phòng.
Phòng cấp cứu.
Một người phụ nữ mặc áo vải màu xanh lam đang quỳ trước giường bệnh, nắm chặt tay cậu bé trên giường.
"Con ơi, con mở mắt ra nhìn mẹ đi!"
Mấy người phụ nữ vây xem trong phòng, mặt lộ vẻ không đành lòng, xúm lại khuyên nhủ.
"Chị dâu đừng khóc nữa, Viện trưởng Lữ đi tìm bác sĩ rồi."
"Thằng bé chỉ đau quá ngất đi thôi, lát nữa nối lại tay là được."
Vợ của Chính ủy Lưu chẳng nghe lọt tai điều gì, chỉ nắm lấy bàn tay đang dần lạnh đi của con trai, khóc không ngừng.
"Con ơi, hu hu hu. . . nếu con đi rồi mẹ cũng không sống nữa!"
"Tránh ra!"
Lữ Mẫn kéo tay Tần Thù, lao vào phòng.
Mọi người trong phòng nhanh chóng dạt ra một lối đi, Tần Thù thuận lợi đến trước giường bệnh.
Cô nhìn thấy cậu bé nằm trên giường, mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt.
Sắc mặt Tần Thù trầm xuống, cô vạch mí mắt đang nhắm chặt của cậu bé, rồi cạy miệng cậu ra.
Sau đó, dưới ánh mắt ngạc nhiên hoặc nghi ngờ của mọi người, cô xé toạc quần áo trên người cậu bé.
Xương sườn bên dưới tim cậu bé có một mảng bầm tím, hai chỗ còn rỉ máu.
Đứa trẻ này, e là không qua khỏi!
Nội tạng bị chấn động đến xuất huyết, xương tay bị trật khớp, da thịt ở khớp xương gần như sắp rách toạc.
Đồng tử trong mắt Tần Thù co lại, cô lấy ra mấy cây kim bạc từ trên người, nhanh chóng châm vào các huyệt đạo trên mặt cậu bé.