"Tạ Lan Chi, anh cử động một chút đi!"
Tần Thù hờ hững ngồi trên vòng eo cứng như bàn đá của anh, giọng nói vừa trong trẻo vừa mềm mại thúc giục.
Đáng tiếc, Tạ Lan Chi với ánh mắt rực lửa lúc này lại chẳng nghe lọt tai bất cứ điều gì.
Sự chú ý của anh đã hoàn toàn bị chiếc cổ thon dài của Tần Thù thu hút, làn da trắng nõn gợi cảm khiến người ta chỉ muốn hôn lên một cái.
Tạ Lan Chi vốn là người có năng lực hành động rất mạnh.
Nghĩ là làm.
Cánh tay phải cuồn cuộn sức mạnh giằng ra khỏi tay Tần Thù, bất ngờ vòng tay ra sau, bá đạo kéo cô vào lòng.
Vòng eo thon gọn vừa một vòng tay rơi vào lòng bàn tay anh, khiến người ta phải thầm cảm thán cảm giác thật tuyệt.
Tạ Lan Chi lướt nhìn làn da trắng ngần của Tần Thù, không kìm được mà vuốt ve vài cái, quả nhiên mềm mại mịn màng như trong tưởng tượng.
Bất ngờ bị ôm chặt, Tần Thù mất thăng bằng, bị ép úp mặt vào lồng ngực trần của anh.
Cách một lớp vải mỏng, cô có thể cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ săn chắc của người đàn ông, hơi thở nam tính đầy lạnh lùng lập tức bao trùm toàn thân.
Tần Thù cảm thấy da gà da vịt toàn thân đều dựng đứng, hai tay bất giác đặt lên vị trí tim đang đập mạnh của anh.
"Tạ Lan Chi, anh muốn làm gì?"
Câu hỏi vừa thốt ra, Tạ Lan Chi đã cúi đầu, đôi môi mỏng của anh đáp xuống cổ cô.
Tần Thù kinh ngạc mở to hai mắt, sống lưng bất giác căng cứng, không thể tin nổi nhìn anh.
Trong con ngươi của người đàn ông cuộn trào một thứ ánh sáng tham lam như của loài mãnh thú, tựa như muốn xé nát mọi thứ trong tầm với.
Chuông báo động trong đầu Tần Thù vang lên inh ỏi, cô nín thở, lặng lẽ rút một cây kim bạc từ trong áo ra.
Giọng cô run rẩy, căng thẳng hỏi:
"Tạ Lan Chi, không lẽ anh muốn tôi giúp anh giải quyết đấy chứ?"
Từ đầu đến cuối, cô chưa bao giờ có ý định tự mình ra trận.
Cô chỉ định giúp Tạ Lan Chi dùng thủ pháp xoa bóp để chuyển dược tính đại bổ trong cơ thể anh xuống vùng đan điền.
Sau đó để anh tự lực cánh sinh, bài trừ dược hiệu đã tích tụ bấy lâu.
Nào ngờ, Tạ Lan Chi lại chơi không đẹp!
Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu mà anh đã nghĩ đến việc đè cô ra rồi.
Hàm răng trong đôi môi mỏng của Tạ Lan Chi khẽ cắn lấy da thịt trên cổ Tần Thù, ngậm trong miệng thỉnh thoảng lại trêu chọc một chút.
Anh không kìm được mà thì thầm cảm thán:
"Trên người em thơm quá."
Ngay sau đó, anh cảm nhận được thân hình mảnh mai của Tần Thù đang ngồi trên người mình không ngừng run rẩy, tựa như đang vô cùng sợ hãi.
Yết hầu Tạ Lan Chi trượt lên xuống hai lần, hàng mi cụp xuống che đi dục vọng hung tàn nơi đáy mắt.
Hàm anh siết chặt như đang cố đè nén điều gì, rồi chậm rãi mở miệng, nhả ra mảng da thịt đã bị mút đến ửng đỏ.
Đôi mắt đen sâu không thấy đáy của Tạ Lan Chi nhìn chằm chằm vào Tần Thù với vẻ đẹp kiều diễm có một không hai.
"Xin lỗi. . ."
Giọng nói khàn khàn gợi cảm, vừa trầm vừa thấp, mang theo một tia thương tiếc.
Miệng thì nói xin lỗi, nhưng biểu cảm như vừa nếm được mỹ vị của anh lại chẳng có chút áy náy nào.
Ánh mắt Tạ Lan Chi nhìn Tần Thù giống như đang nhìn vật sở hữu của mình.
Một ánh mắt mạnh mẽ, bá đạo, mang theo cả sự hiếu chiến của dã thú.
Tần Thù thấy cảm xúc của Tạ Lan Chi đã ổn định lại, bàn tay to đang đặt trên eo cô cũng nới lỏng lực.
Cô hít sâu một hơi, giấu bàn tay đang cầm kim bạc ra sau lưng, động tác thành thạo giấu kim vào trong áo.
"Anh ráng chịu thêm vài phút nữa, sắp xong rồi."
Tần Thù dịu dàng dỗ dành, nhưng động tác xoa bóp lại mạnh bạo hơn trước không ít.
"Ừm. . ."
Tạ Lan Chi chẳng thấy đau ngứa gì, nhưng khi Tần Thù nghiêng người lại gần, anh lại ngửi thấy từng đợt hương thơm thanh khiết quyến rũ toát ra từ cơ thể cô.
Anh dời tầm mắt, chiếc cổ khẽ ngẩng lên để lộ yết hầu đang không ngừng chuyển động.
Lúc dời mắt, Tạ Lan Chi vô tình nhìn thấy đôi găng tay cao su trên bàn.
Anh biết rõ chuyện gì sắp xảy ra tiếp theo.
Nếu không phải lúc đang xoa bóp, Tần Thù đã nói cho anh biết tối nay phải làm gì, có lẽ anh đã không nhất thời xúc động, suýt nữa nuốt sống người phụ nữ dám ngồi lên người mình, bàn tay nhỏ bé còn không ngừng khơi gợi khắp nơi.
Trong lúc Tạ Lan Chi đang miên man suy nghĩ, Tần Thù bất ngờ dùng hết sức bình sinh ấn mạnh vào mạng sườn anh.