"Triệu Vĩnh Cường tuy giỏi tính toán, nhưng sẽ không dùng những thủ đoạn bẩn thỉu, không thể đặt lên bàn như vậy ở sau lưng."
Anh và Triệu Vĩnh Cường là đối thủ không đội trời chung, không ai phục ai, vừa là địch vừa là bạn.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Tạ Lan Chi dám nói anh hiểu con người Triệu Vĩnh Cường hơn cả chính mình.
A Mộc Đề vẫn rất tin tưởng Tạ Lan Chi, nghe vậy liền nhíu chặt hai hàng lông mày rậm đen.
"Vậy chuyện này phải giải quyết thế nào?"
Tạ Lan Chi ấn nhẹ vào chân trái bị thương, cơ mặt căng cứng, lộ vẻ đau đớn kìm nén.
Việc điều trị buổi chiều không được tiếp tục khiến chân anh đau nhức trở lại, đầu cũng ong ong.
Tạ Lan Chi khẽ thở ra một hơi, hỏi:
"Triệu Vĩnh Cường có ở doanh trại không?"
A Mộc Đề lắc đầu:
"Không, anh ta dẫn người đi tuần núi rồi."
Tạ Lan Chi trầm giọng ra lệnh:
"Đợi Triệu Vĩnh Cường về, cậu kể lại toàn bộ sự việc cho anh ta, không được thêm mắm dặm muối."
Tôn Ngọc Trân dù sao cũng là phụ nữ, chuyện này anh không tiện xử lý.
Vợ của ai thì người đó dạy dỗ, anh tin Triệu Vĩnh Cường sẽ có cách giải quyết.
A Mộc Đề nghĩ đến tính khí vừa bướng vừa lì của Triệu Vĩnh Cường, mắt hơi sáng lên.
"Ý này hay!"
Tối hôm đó.
Triệu Vĩnh Cường xách một hộp sữa mạch nha, một lọ đồ hộp đến trạm xá thăm Tạ Lan Chi.
Người đàn ông ngoài ba mươi, cao một mét bảy tám, ngũ quan đoan chính, mắt sáng, ánh mắt toát lên vẻ kiên nghị, trông rất thông minh, vừa nhìn đã biết là người giỏi tính toán.
Lúc Triệu Vĩnh Cường vào phòng, Tạ Lan Chi đang dựa vào đầu giường, tay lật một cuốn sách ngoại văn.
Triệu Vĩnh Cường không hiểu chữ trên bìa sách, vừa mở miệng đã châm chọc.
"Nghe nói cậu ốm yếu, thập tử nhất sinh, tôi thấy sắc mặt cậu tốt lắm mà!"
Tạ Lan Chi gấp sách lại, ngẩng lên khuôn mặt lạnh lùng lấm tấm mồ hôi vì đau.
Anh liếc Triệu Vĩnh Cường, mỉa mai đáp:
"Không bằng cậu, khỏe mạnh không bệnh tật, ngày ngày bôn ba đến nỗi nhà cửa cũng không lo nổi."
"Cậu nói bậy!"
Triệu Vĩnh Cường nổi giận, mắt trợn trừng.
"Tôi bôn ba khi nào, cậu đúng là chó không mọc được ngà voi!"
Anh ta đặt mạnh hộp sữa mạch nha và lọ đồ hộp xa xỉ lên bàn, tạo ra một tiếng "rầm" lớn.
Tạ Lan Chi nhìn chiếc bàn rung lên bần bật, sắp sập đến nơi, khóe môi giật giật.
Trông không giống đến xin lỗi, mà càng giống tới tìm gốc rạ *.
Đôi mắt đen lạnh lùng, vô cảm của Tạ Lan Chi lặng lẽ nhìn Triệu Vĩnh Cường đang tức giận.
Đến mức Triệu Vĩnh Cường thấy chột dạ, ánh mắt lảng tránh.
Cuối cùng, anh ta cũng chịu hạ mình lên tiếng.
"Nói đi, vợ cậu đã khai những gì."
Giọng Tạ Lan Chi không ổn định, lúc nói có những quãng ngắt không rõ ràng.
Triệu Vĩnh Cường không nhận ra, nhắc đến chuyện bà vợ rắc rối của mình, anh ta ngồi trên ghế im như thóc.
Anh ta ấp úng nói:
"Cô ấy là đàn bà thì biết cái gì, chỉ nghe người khác nói bậy rồi hùa theo thôi."
"Lúc tôi đến đã dạy dỗ cô ấy rồi, bảo cô ấy sau này phải giữ mồm giữ miệng, còn dám nói linh tinh nữa là tôi ly hôn!"
Tạ Lan Chi nhíu mày, rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này.
Anh nhìn Triệu Vĩnh Cường với ánh mắt sắc bén, hỏi:
"Cô ấy nghe ai nói?"
Triệu Vĩnh Cường gãi đầu, không chắc chắn nói:
"Hình như là nghe người ta nói lúc ăn cơm ở nhà ăn, cụ thể tôi cũng không rõ, hay là tôi về hỏi lại?"
Tạ Lan Chi vừa nghe đã biết Tôn Ngọc Trân đang nói dối.
Trong nhà ăn chủ yếu là quân nhân, gia quyến rất ít khi ăn ở đó.
Nếu thật sự là lời đồn từ nhà ăn, A Mộc Đề không thể không biết.
Triệu Vĩnh Cường thấy sắc mặt anh không ổn, hỏi:
"Có chuyện gì à? Có khuất tất gì trong chuyện này sao?"
Phải công nhận, khả năng nhận biết của người đàn ông này rất nhạy bén.
Tạ Lan Chi lắc đầu nói với anh ta:
"Không cần hỏi nữa, bảo vợ cậu sau này đừng nói năng lung tung là được."
Nhớ lại những lời khó nghe của Vương Tú Lan, sắc mặt anh lạnh như băng, trong mắt ánh lên sát khí.
Dưới ánh mắt dò xét của Triệu Vĩnh Cường, anh nhấn mạnh giọng nói:
"Tần Thù là con dâu do ba mẹ tôi đích thân lựa chọn. Cô ấy xuất thân từ gia đình có truyền thống y học, từ nhỏ đã được kỳ vọng học y, có chút không rành thế sự, tâm tư cũng tương đối đơn thuần, không đáng bị ảnh hưởng bởi những lời đồn thổi như vậy."
Triệu Vĩnh Cường kinh ngạc thốt lên:
"Vợ cậu thật sự là bác sĩ à?"
"Hửm?"
Tạ Lan Chi ngạc nhiên.
"Hai hôm nay cả trung đoàn đều đồn ầm lên, nói vợ cậu là bác sĩ, đã kéo cậu từ cõi chết trở về, còn có thể chữa khỏi chân cho cậu, khen cô ấy như Hoa Đà tái thế vậy."
Triệu Vĩnh Cường nhìn chằm chằm vào cái chân đang đắp chăn của Tạ Lan Chi, đáy mắt lộ vẻ phức tạp, rối bời.
Anh ta lại hỏi một câu:
"Thật sự có thể chữa khỏi sao?"