Ánh mắt anh lướt xuống, dừng lại ở xương quai xanh tinh xảo, rồi xuống nữa, một mảng da thịt trắng ngần hiện ra.
Tần Thù đã cài thiếu một chiếc cúc áo, để lộ ra một chút viền áo lót lấp ló.
Hơi thở của Tạ Lan Chi đột nhiên trở nên nặng nề, miệng lưỡi có chút khô khốc.
"Tạ Lan Chi."
Tần Thù bất chợt gọi tên anh.
Tay cô huơ huơ trước mặt người đàn ông:
"Mau ăn cơm đi, một lát nữa nguội hết bây giờ."
Khi Tần Thù đến gần, mùi hương cơ thể đặc trưng của cô thoảng vào mũi Tạ Lan Chi.
Anh nín thở, vội vàng dời tầm mắt, giọng nói căng thẳng hỏi:
"Cô ăn chưa?"
"Ăn rồi."
Tần Thù kỳ quặc liếc anh một cái, rồi đứng dậy dọn dẹp đồ trên bàn.
Trong phòng bệnh yên tĩnh, chỉ có tiếng ăn cơm khe khẽ của Tạ Lan Chi.
Một lúc sau, lại trở nên im ắng.
Tần Thù quay đầu lại, thấy Tạ Lan Chi đang cau mày nhìn chằm chằm hộp cơm rỗng trong tay.
Vẻ mặt anh thế này, trông thế nào cũng giống như chưa ăn no.
Tần Thù nhớ đến những anh lính cao to, chân dài ở nhà ăn, một bữa có thể ăn hai ba bát cơm.
Một bát cơm ở nhà ăn cũng tương đương với lượng cơm trong hộp nhôm.
Tần Thù thấy đôi mày chau lại của Tạ Lan Chi có thể kẹp chết cả muỗi, cô thăm dò hỏi:
"Tạ Lan Chi, bình thường sức ăn của anh thế nào?"
Tay Tạ Lan Chi đang cầm hộp cơm cứng đờ, anh ngập ngừng nói một câu không rõ ràng.
"Hả?"
Tần Thù không nghe rõ, lại gần hỏi:
"Anh nói gì?"
Tạ Lan Chi nói rành rọt từng chữ:
"Năm bát."
Tần Thù ngây người.
Hóa ra, cả tuần nay, cô đang ngược đãi Tạ Lan Chi à?
Thời buổi này, ai dám ăn năm bát cơm!
Dù có sức ăn đó, trong thời đại vật chất khan hiếm này, người bình thường cũng không ăn nổi.
Tần Thù không thể tưởng tượng nổi cảnh Tạ Lan Chi ăn hết năm bát cơm lớn.
Tạ Lan Chi đối diện với đôi mắt vừa tròn vừa đẹp của Tần Thù đang trợn lên vì kinh ngạc, hơi thở của anh trở nên rối loạn.
Anh nói thêm một câu:
"Bình thường không huấn luyện thì không ăn nhiều như vậy, cũng chỉ ba bát thôi."
Tần Thù lặng lẽ lấy tay che mặt.
Dù là ba bát, cô cũng không thoát khỏi sự thật là đã ngược đãi Tạ Lan Chi.
Một hộp cơm, chắc chỉ đủ cho người đàn ông này lót dạ.
Tần Thù bỏ tay xuống, nghiêm mặt nói:
"Trong nồi ở nhà còn cơm, tôi về lấy cho anh."
Cô quay người định đi, nóng lòng muốn bù đắp cho sai lầm của cả tuần nay.
Tạ Lan Chi rướn người, nắm lấy tay Tần Thù:
"Để A Mộc Đề đi là được, cô đừng chạy đi chạy lại nữa."
A Mộc Đề đang đứng gác ngoài cửa phòng bệnh, thính giác nhạy bén, ló đầu vào.
"Tôi đi ngay bây giờ ạ?"
Tần Thù vội vàng thúc giục:
"Đi mau, mang cả cái chậu cơm đến đây!"
A Mộc Đề cười hì hì, lập tức chạy đi không ngơi nghỉ.
Tần Thù quay đầu lại, nhìn thẳng vào Tạ Lan Chi:
"Anh cũng thật là, ăn không no sao không nói một tiếng, tôi chẳng lẽ lại để anh đói hay sao."
Vẻ mặt Tạ Lan Chi không tự nhiên, anh trầm ngâm nói:
"Tôi tưởng đây cũng là một phần của quá trình điều trị."
"Thế cũng không có lý nào phải nhịn đói cả."
Tần Thù vừa bực vừa buồn cười, không biết nên nói gì với Tạ Lan Chi cho phải.
Chuyện hiểu lầm này khiến Tạ Lan Chi cũng thấy oan ức.
Lính tráng quanh năm huấn luyện nặng nhọc, lại thường xuyên phải đi tuần tra dãy Thiên Ưng Lĩnh, sức ăn một bữa hai, ba bát cơm là chuyện quá đỗi bình thường.
Nhưng khổ nỗi, Tần Thù lại không hiểu về khẩu phần ăn bình thường của quân nhân.
Tạ Lan Chi sờ sờ chóp mũi, đột nhiên mở lời:
"Gần đây tôi cảm thấy khỏe hơn nhiều rồi, cô không cần ngày nào cũng nấu cơm, vất vả lắm, ra nhà ăn lấy cơm là được."
Miệng anh thì bảo Tần Thù ra nhà ăn lấy cơm, nhưng ánh mắt nóng rực nhìn hộp cơm lại mang theo vài phần tiếc nuối.
"Anh tưởng tôi không muốn chắc."
Tần Thù liếc xéo một cái, ánh mắt lúng liếng, nói với vẻ hờn dỗi.
Tạ Lan Chi nhớ lại cả tuần nay, bữa nào cũng có mùi thuốc.
Anh thăm dò hỏi:
"Cô có cho thêm gì vào đồ ăn không?"
Đôi mắt đẹp của Tần Thù liếc xéo anh:
"Dùng thuốc để trừ bệnh, dùng thức ăn để bồi bổ, thuốc và thức ăn hỗ trợ lẫn nhau mới là phương pháp điều trị."
Những món ăn cô nấu cho Tạ Lan Chi đều có thêm những vị thuốc quý giá trị vạn vàng của gia tộc họ Tần.
Tạ Lan Chi nhìn chằm chằm đồ ăn trong hộp, vẻ mặt đăm chiêu:
"Bảo sao lần nào tôi cũng ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng."
Tần Thù không nói ra, năm đó ông nội chính là nhờ vào bảo vật gia truyền của nhà họ Tần mà cứu được cha Tạ đang hấp hối.
Cô thầm hạ quyết tâm trong lòng, để tránh bị người ta nói cô ngược đãi Tạ Lan Chi, sau này bữa nào cũng phải để anh ăn no căng bụng.
Tần Thù nghĩ đến khoản tiền khổng lồ và đống phiếu lương thực ở nhà, lúc này mới muộn màng nhận ra.
Số đó hẳn là để dùng cho cái bụng không đáy của Tạ Lan Chi.
Với sức ăn kinh người của anh, gia đình bình thường đúng là không nuôi nổi.
"Rầm. . ."
Cửa phòng bị đẩy mạnh ra.
Tần Thù và Tạ Lan Chi đồng thời nhìn ra cửa, tưởng là A Mộc Đề đã quay lại.
Không ngờ, lại là Vương Tú Lan đã lâu không gặp.
Cô ta mặt mày hớn hở xông vào phòng, mắt nhìn thẳng vào Tạ Lan Chi đang ngồi trên giường.
"Trung đoàn trưởng Tạ, tôi muốn vạch trần chuyện Tần Thù có quan hệ nam nữ bất chính!"