"Hiểu lầm, hiểu lầm, hắn là đồng hương của tôi, tôi chỉ chào hỏi hắn thôi, thật đấy!" Tân Lỗi Cường nói, cố gắng thoát khỏi tay Sở Việt Xuyên nhưng không được. Vai hắn vừa đau vừa tê.
Sở Việt Xuyên nhìn về phía Sở Vị hỏi dò. Sở Vị quấn khăn quàng cổ và đeo khẩu trang, tóc cũng không rối. Chỉ có đôi mắt đang run rẩy.
"Anh, em không sao." Sở Vị lấy sổ ra viết cho Sở Việt Xuyên. Ở đây đông người, cậu không muốn gây phiền phức cho anh. Hơn nữa, cậu thật sự không sao.
Sở Việt Xuyên cảnh cáo liếc nhìn Tân Lỗi Cường, lúc này mới buông tay. Tân Lỗi Cường liền lùi lại vài bước, không dám nói thêm gì, quay người chạy nhanh. Sở Vị nghĩ Tân Lỗi Cường còn có thể dây dưa, không ngờ hắn lại đi nhanh như vậy.
Sở Việt Xuyên người cao lớn, nhưng không phải cấp thiết thì sẽ không đánh nhau. Xem ra, chiều cao cũng rất có uy hiếp. Không biết cậu có thể cao thêm được chút nào không, hiện tại cậu thấp hơn kiếp trước gần mười phân.
Tân Lỗi Cường vừa đi, Sở Vị liền đến gần Sở Việt Xuyên thêm vài bước, cho đến khi chạm vào cánh tay anh.
"Đừng sợ, anh không đi vào đâu." Sở Việt Xuyên cảm nhận được, không tránh né, cúi đầu nói với Sở Vị.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play