Người lên tiếng không phải ai khác, chính là thân huynh của Tần Tử Âm, Tần Hoài.

Tần Tử Âm là con út trong nhà, trên nàng còn có hai người huynh trưởng. Đại ca tên là Tần Vũ, một vị tiêu sư chuyên phụ trách việc áp tiêu của Tần gia.

Còn Tần Hoài xếp thứ hai, là tú tài duy nhất trong Tần gia, lớn hơn Tô Kỳ An bảy tám tuổi.

Y thi đỗ tú tài cũng đã là chuyện của năm sáu năm trước, tuy không thể so bì với Tô Kỳ An năm xưa, nhưng cũng được xem là một tài tuấn trẻ tuổi của Lĩnh Bắc huyện.

Tần gia chuyên kinh doanh vải vóc, những năm gần đây việc làm ăn ở Lĩnh Bắc huyện ngày càng phát đạt, gia sản của cải cũng thuộc hàng giàu có nhất vùng.

Cộng thêm việc Tần Hoài thi đỗ tú tài, Tần gia dần dần có giao tình với các thế gia trong huyện. Dựa vào thực lực xuất chúng, tài ăn nói khéo léo, cùng với sự vận động của gia tộc sau lưng, ba năm trước, Tần Hoài đã trở thành người đứng đầu trong giới học tử tú tài của Lĩnh Bắc huyện. Nếu tiến thêm một bước, thi đỗ cử nhân, Tần gia mới thật sự thoát khỏi thân phận thương nhân, chính thức trở thành một thế gia quyền quý tại Lĩnh Bắc huyện.

Chỉ là, những chuyện này đều không liên quan gì đến Tô Kỳ An.

Từ sau khi Tô Kỳ An thi rớt, rồi nhiều lần thi không đỗ, Tần gia đã sớm hết hy vọng vào hắn. Trong khoảng thời gian đó, vì kế sinh nhai, Tần Tử Âm đã phải về nhà mẹ đẻ xin một ít ngân lượng.

Đối với một gia đình lớn, đây là một nỗi sỉ nhục. Người nhà đã nhiều lần khuyên Tần Tử Âm rời bỏ Tô Kỳ An, nhưng tính tình nàng lại quật cường, nhất quyết không đi.

Cũng vì vậy mà Tần gia vô cùng thất vọng về Tần Tử Âm, sau đó đôi bên không còn qua lại, cắt đứt liên lạc đã bảy tám năm.

Khi Tô Kỳ An thấy Tần Hoài ra mặt giúp mình, ban đầu hắn có chút kinh ngạc, nhưng cũng không vạch trần mối quan hệ giữa hai người, càng không có ý định nhận lại người thân.

Bởi vì thời gian đã trôi qua quá lâu, ngay cả những nhà quyền quý khác ở Lĩnh Bắc huyện cũng không rõ về mối quan hệ giữa Tần Hoài và Tô Kỳ An, huống chi là Ngụy Vân từ huyện khác tới.

Tần Hoài lên tiếng, Tô Kỳ An vẫn rất bình tĩnh. Hắn ngồi đối diện Tần Hoài, nhẹ giọng đáp:

"Ừm, Tiểu Âm vẫn ổn."

Chỉ một câu nói ngắn ngủi như vậy đã khiến Tần Hoài cảm nhận được sự lạnh nhạt của Tô Kỳ An.

Tần Hoài cũng không để tâm, chỉ nhìn sâu vào mắt Tô Kỳ An rồi nói:

"Muội phu, ngươi thật sự đã thay đổi rồi, thay đổi đến mức khiến người khác không thể nhìn thấu."

Tô Kỳ An cười khẽ:

"Ha ha, trải qua một vài chuyện, nghĩ thông suốt rồi thì cũng sẽ có chút thay đổi."

Tần Hoài gật đầu, không nói thêm gì nữa, không khí trong phòng nhất thời có chút ngượng ngùng.

Thật lòng mà nói, Tô Kỳ An có cảm xúc khá phức tạp với Tần gia. Dù chỉ mượn thân xác của nguyên chủ, nhưng trong suốt thời gian ở Đại Lương, hắn không chỉ chấp nhận cơ thể này mà cảm xúc cũng ít nhiều bị ảnh hưởng.

Sự vô tình của Tần gia khi Tô Kỳ An sa cơ lỡ vận, hắn có thể hiểu được, nhưng đây tuyệt đối không phải là chuyện có thể nguôi ngoai chỉ bằng vài câu hàn huyên.

Đối với Tần gia, Tô Kỳ An nhiều nhất chỉ là không oán hận, nhưng cũng sẽ không cố tình giúp đỡ. Chờ ngày nào đó tìm được cơ hội, trả lại ân tình này của Tần Hoài là được.

Suy nghĩ của Tô Kỳ An tự nhiên không qua được mắt Tần Hoài. Y uống một ngụm trà trên bàn, thở dài một tiếng rồi nói:

"Muội phu, ta biết ngươi vẫn còn oán hận Tần gia. Tần gia chúng ta coi trọng lợi ích, chuyện này ta không có gì để bào chữa. Nhưng ta giúp ngươi, không chỉ vì tài hoa của ngươi, mà quan trọng hơn là vì tiểu muội."

"Năm đó, tiếng nói của ta trong Tần gia không đủ trọng lượng, không thể bảo vệ tốt cho tiểu muội, để muội ấy phải chịu nhiều khổ cực. Ta vô cùng hổ thẹn vì điều đó. Bây giờ, điều ta có thể làm chính là dốc hết sức mình để bảo vệ ngươi chu toàn tại Lĩnh Bắc huyện này."

"Bất luận sau này ngươi có thi đỗ hay không, chỉ cần ngươi còn nhận ta là nội huynh, cửa lớn Tần gia sẽ luôn rộng mở chào đón ngươi."

Tô Kỳ An có thể cảm nhận được những lời này của Tần Hoài vô cùng chân thành, xuất phát từ tận đáy lòng.

Tần Hoài là người của Tần gia, nhưng năm đó khi nguyên chủ sa sút, y là một trong số ít người không bỏ đá xuống giếng.

Nếu không phải vì vậy, với tính cách của Tô Kỳ An, hắn tuyệt đối không thể ngồi lại nói chuyện tử tế với Tần Hoài.

Lời đã nói đến nước này, Tô Kỳ An cũng mở lòng:

"Nội huynh, điều ngươi muốn nói, ta hiểu."

"Ta không phải kẻ lòng dạ hẹp hòi, ta không oán hận Tần gia. Đợi sau này có thời gian, ta sẽ cùng Tiểu Âm về Tần gia thăm hỏi."

Đây không chỉ là lời thật lòng của Tô Kỳ An, mà cũng là điều Tần Tử Âm luôn mong mỏi.

Đừng thấy Tần Tử Âm đã rời Tần gia nhiều năm, bình thường không nói gì với Tô Kỳ An, nhưng trong bao đêm dài, nàng đã không chỉ một lần mơ thấy phụ thân, mẫu thân.

Con cái trong thiên hạ, dù đi xa đến đâu, có ai mà không nhớ nhà?

Tô Kỳ An dù có bất bình cũng không đến mức ngăn cản Tần Tử Âm về nhà.

Có thể cùng Tần gia hóa giải chuyện năm xưa, đưa Tần Tử Âm về nhà, cũng xem như hoàn thành chấp niệm còn sót lại trong tâm trí của nguyên chủ.

Nghe Tô Kỳ An nói vậy, Tần Hoài vô cùng kích động. Việc Tô Kỳ An có thể nói ra những lời này chính là một bước phá băng trong mối quan hệ với Tần gia.

Với tài hoa mà Tô Kỳ An đã thể hiện ở Vọng Nguyệt Lâu, Tần Hoài biết rằng, vị thần đồng từng làm chấn động Lĩnh Bắc huyện năm nào đã thật sự trở lại.

Tần Hoài vui mừng cười lớn vài tiếng, nhìn Tô Kỳ An nói:

"Muội phu, chỉ với biểu hiện vừa rồi của ngươi, nội huynh tin rằng kỳ thi huyện lần này, ngươi nhất định sẽ đỗ cao."

"Nhưng nội huynh phải nhắc nhở ngươi vài câu, hành động của ngươi ở Vọng Nguyệt Lâu, e rằng đã khiến Ngụy Vân và Tống Văn ghi hận trong lòng."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play