Nhìn sự im lặng của Tô Kỳ An, trên mặt Tô Khang lộ ra nụ cười mãn nguyện. Sau bao nhiêu năm giao đấu với Tô Kỳ An, lần này, y cuối cùng cũng đã thắng được một trận.
Cảm giác chiến thắng này khiến lòng Tô Khang vô cùng sung sướng.
Mà Tô Kỳ An im lặng một lúc, sau đó nói: "Việt vương điện hạ, việc ngài đào tạo người kế vị khiến bản vương phải khâm phục. Ngài nói đúng, nếu bản vương muốn chinh phục một Việt Châu có được lòng dân, quả thực là khó càng thêm khó."
"Nhưng ngài đã quên, hướng đi của người kế vị mà ngài chọn, cuối cùng cũng sẽ giống như tân hoàng, trăm sông đổ về một biển. Dù ngắn hạn không thể chiếm được Việt Châu, nhưng khi Tô Trấn lớn lên, chắc chắn sẽ xảy ra xung đột với ngài."
"Bản vương cùng lắm thì rút quân, vây khốn Việt Châu. Việt Châu vẫn là của ngài, ngài có thể tiếp tục làm Việt vương ở Việt Châu. Nhưng theo thời gian, đối thủ của ngài không phải là ta, mà là vị Vương thế tử do chính tay ngài chọn ra."
"Đến lúc đó, chiếm được Việt Châu dễ như trở bàn tay. Việt vương, tính toán của ngài rất hay, có thể đảm bảo Việt Châu của ngài ít nhất không mất trong mười năm. Nhưng mười năm sau, sẽ ra sao, ngài còn rõ hơn bản vương."
"Bản vương có thể chờ được, còn ngài có chờ được không?"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT