Con tin được trao đổi thuận lợi, trên đường trở về, bên phía Việt Vương, Lưu Sấm và Chu Thái đã được cởi trói, hai người thành khẩn cúi đầu thỉnh tội.
Vì sơ suất mà trúng kế của Tô Kỳ An, sau đó lại trở thành tù binh, làm mất hết mặt mũi của Tô Khang. Mặc dù Tô Khang không nói gì, cũng không trách mắng, nhưng càng như vậy, hai người càng cảm thấy hổ thẹn.
Thấy vậy, Tô Khang ra hiệu cho hai người đứng dậy, mở miệng nói:
"Lần này bị bắt sống, đúng là làm mất mặt bản vương, nhưng nói chung cũng không phải chuyện xấu. Ít nhất qua lần này, hai ngươi cũng học được một bài học, đó là đừng bao giờ coi thường Tô Kỳ An."
Hai người nghe vậy cũng lặng lẽ gật đầu, Lưu Sấm không nhịn được nói:
"Điện hạ, lần này thuộc hạ sẽ khắc cốt ghi tâm. Xin điện hạ hãy điều binh cho thuộc hạ, đánh cho hắn một trận hồi mã thương. Nếu không bắt được Tô Kỳ An, thuộc hạ nguyện lấy cái chết tạ tội."
Sự phẫn hận của Lưu Sấm hiện rõ trong lời nói. Lần này bị bắt sống, chết không được, lại trở thành con tin để uy hiếp điện hạ, đây quả là một nỗi nhục nhã tột cùng. Dù Tô Khang không trách tội, nhưng Lưu Sấm cũng không thể nào chấp nhận được.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play