"Ha ha, tội danh mà Triệu Quốc Công chụp cho không phải là nhỏ đâu, nói nô tài là gián điệp, thật là hoang đường."
"Nô tài cũng là vì bệ hạ mà suy nghĩ. Ngược lại là Triệu Quốc Công, ngài cố ý đòi xuất binh, là có ý gì? Lời bệ hạ vừa nói chẳng lẽ ngài không hiểu?"
"Lúc này xuất binh, chẳng phải là tự nộp mạng cho Tô Kỳ An sao? Hay là Triệu Quốc Công cho rằng dưới sự chỉ huy của mình, lần xuất binh này có thể một lần đánh tan Tô Kỳ An, hay là có thể một lần chiếm được Mông Châu?"
"Ta. . ." Triệu Thành bị lời của Phùng Chính làm cho nghẹn lời, chưa kịp mở miệng, giọng Phùng Chính lại vang lên.
"Triệu Quốc Công, nô tài biết, ngài trước nay vẫn có thành kiến với ta, dù sao nô tài cũng là kẻ phản bội, luôn không được tôn trọng. Nhưng nô tài biết một điều, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt."
"Với thực lực của bệ hạ hiện nay, đối phó với Tô Khang ở phía đông đã có phần vất vả. Bây giờ ngài lại cố sức muốn bệ hạ xuất binh, tiếp tục khai chiến với Tô Kỳ An, ngài muốn đẩy bệ hạ vào thế lưỡng đầu thọ địch. Nếu một trong hai mặt trận không ổn, hậu quả này ngài gánh nổi không?"
"Nô tài có nghe nói, mối thù giữa ngài và Tô Kỳ An rất sâu, nghe đâu cháu trai của ngài đã chết trong tay Tô Kỳ An. Điều này không thể không khiến nô tài nghĩ rằng, Triệu Quốc Công ngài là thật lòng muốn xuất binh để san sẻ lo âu cho bệ hạ, hay là nhân cơ hội báo thù riêng."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT