Lời nói của thuộc hạ không phải không có lý, cũng là vì muốn mau chóng chiếm được Mông Châu thành.
Lần này, nhiệm vụ của Tây Châu đệ nhị quân rất nặng nề, từ lúc bắt đầu khẩn cấp chi viện Tây Châu thành, Hán Trung quận thành.
Sau khi tiêu diệt quân đội của Đồ Sâm, một đường ngựa không dừng vó tiến về phía bắc, qua Tây Châu, Cam Châu, cuối cùng đến Mông Châu.
Hai châu phía trước còn tốt, nhưng khi tiến vào địa giới Mông Châu, phải gọi là cẩn thận từng li từng tí, sợ động tĩnh lớn một chút sẽ bị phát hiện, hơn nữa tốc độ hành quân không thể nhanh, cũng không thể chậm.
Nếu nhanh, sớm tiến vào Mông Châu, bị phát hiện là chuyện sớm muộn, vậy thì công sức đổ sông đổ bể. Nhưng nếu chậm, không thể chặn được Tát Nhĩ Đức trở về châu thành, vậy thì có chút công cốc.
Cho nên đoạn đường hành quân này, có thể nói là đi đi dừng dừng, mỗi lần xuất phát, đều phái ra một lượng lớn trinh sát đi trước, cộng thêm việc liên lạc bằng bồ câu đưa thư với Tô Kỳ An bất cứ lúc nào.
Một đường đi đi dừng dừng, lúc này mới xem như kịp thời đuổi đến trước mặt Tát Nhĩ Đức, may mắn không bị phát hiện, đã chặn được Tát Nhĩ Đức.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play