Tiếng quát lạnh lùng của Tát Nhĩ Đức vang lên, khiến đám tướng lĩnh bên dưới đều im lặng, không phải vì đã nghe lọt tai lời của Tát Nhĩ Đức, mà là vì thân phận thống soái của y, trên mặt rõ ràng có vẻ không phục.
Tát Nhĩ Đức đưa mắt nhìn quanh, những tướng lĩnh này đang nghĩ gì, làm sao có thể qua mắt được y, tiếp tục lạnh lùng nói.
"Ta thấy các ngươi chính là thiếu rèn luyện, luôn tỏ ra tự cho là đúng, xem thường Lương binh. Nếu là trước đây, bản soái không nói gì. Nhưng bây giờ, đã vào lãnh thổ Đại Lương một thời gian, giao chiến với đủ loại Lương binh không ít, chiến tích của các ngươi là gì? Có cần bản soái phải kể lại không?"
"Đại tướng quân, đó là vì họ đông người, phe ta chỉ có mấy vạn người. Dù có mạnh đến đâu, cũng không thể bù đắp được ưu thế tuyệt đối về binh lực. Nếu binh lực tương đương, ai thắng ai thua, còn chưa biết được."
Một vị tướng lĩnh trong số đó không nhịn được, trực tiếp phản bác.
Tát Nhĩ Đức nhướng mày, cười lạnh:
"Giải thích hay thật. Không ngờ còn lôi ra cái lý do binh lực tương đương. Bản soái thấy các ngươi đã quen hưởng thụ ở đất Đại Lương rồi, còn có mặt mũi mà biện minh, các ngươi thật làm mất mặt dũng sĩ nước ta."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play