"Xem ra tiên sinh đã nói đúng, đám người giao chiến với ta quả thực là đạo phỉ Trung Châu."
"Thảo nào binh lực Trung Châu có thể từ năm vạn tăng lên đến mười lăm vạn, xem ra trong đó pha tạp không ít."
"Chứ còn gì nữa. Vốn tưởng đám đạo phỉ này bị tiên sinh đánh cho một trận nên thân, đã sớm tan rã, không ngờ lại được chiêu mộ, một bước thành quân chính quy. Chậc chậc, Tấn Hoàng cũng nghĩ ra được, chiêu mộ thổ phỉ thành quân, không biết là xem thường chúng ta, hay là coi nhẹ chúng ta đây."
Trên mặt Lý Hổ lộ vẻ khinh bỉ nồng đậm, lắc đầu nói:
"Nhưng cũng tốt. Nếu là đám quân Trung Châu thật, e rằng còn phải nương tay. Nhưng đối mặt với đám rác rưởi này, thì không cần chừa một mống. Cứ để chúng biết kết cục của việc đối đầu với quân Tây Châu. Muốn lập quân công ư, cứ xem đám người này có mạng để lấy không đã."
Nói xong, Lý Hổ dường như có hứng thú, phất tay, một vệ binh bên cạnh đưa lên một cây trường thương. Xem ra Lý Hổ định tự mình ra trận chém giết một phen.
Triệu Đại thấy vậy, nói:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT