Trước lời trêu chọc của hai vị lão nhân, Tô Kỳ An lắc đầu nói:
"Ta chỉ nói sự thật thôi. Hai lão cũng biết, thế giới này thứ không thiếu nhất chính là cái gọi là thiên tài. Nhưng những thiên tài này ngoài việc cậy tài khinh người, coi trời bằng vung, điều quan trọng nhất là họ đã xa rời tầng lớp bách tính."
"Nếu ngay cả bách tính cần gì cũng không biết, dù có tài năng đến đâu cũng chỉ là lời nói suông. Đổi lại là hai lão, e rằng cũng sẽ không coi trọng người này."
"Một khối ngọc đẹp, trước khi xuất thế phải trải qua ngàn lần đục đẽo mài giũa. Nếu ngay cả chút ấm ức này cũng không chịu nổi, thì ngọc tốt đến mấy trong mắt ta cũng chỉ là một khối phế ngọc."
Lời này của Tô Kỳ An, hai vị lão nhân tự nhiên rất tán thành. Với kinh nghiệm của họ, bao năm qua đã gặp không ít người tài năng, thậm chí là kỳ tài bất thế, nhưng tại sao người có thể thành công chỉ có một mình Tô Kỳ An?
Sự khác biệt lớn nhất giữa Tô Kỳ An và những người tài năng kia, ngoài việc xuất thân từ tầng lớp dưới, là hắn còn biết rõ trong lòng quảng đại bình dân bách tính muốn gì, có thể đi vào lòng dân.
Đây không phải là làm màu, mà là sự thấu hiểu sâu sắc. Đạo lý "nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền", ai cũng biết, nhưng có thể làm được như Tô Kỳ An, cả Đại Lương này có mấy người?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play