May mà cuối cùng hắn chết trong tay Tô Kỳ An. Ở Đông Châu mấy năm, cũng coi như hắn đã phát huy hết giá trị của mình, chết cũng không có gì đáng tiếc.
Đối với bọn họ, Tô Khang chỉ có một tiêu chuẩn duy nhất: phải chết sao cho có giá trị, nếu không thì chỉ là chết vô ích.
Tô Khang ngừng thưởng trà, hai tay đặt lên xe lăn, ánh mắt nhìn về phía xa, khẽ nói:
"Tính ra, Vĩnh Xuyên Vương cũng sắp rời khỏi Đông Châu rồi. Thân là người nắm quyền cao nhất ba châu, thế nào cũng phải gặp mặt một lần, làm tròn đạo chủ nhà, kẻo đến lúc đó lại bị người ta nói là keo kiệt thì không hay. Chúng ta đi thôi."
Ngay sau đó, Lưu Sấm tiến lên, nhẹ nhàng đẩy xe lăn, đưa Tô Khang rời khỏi lương đình. Đám hắc y nhân cầm binh khí đứng xung quanh cũng bắt đầu hành động.
Khi Tô Khang vừa rời đi, tòa lương đình vốn đứng trơ trọi bỗng rung chuyển nhẹ, chẳng mấy chốc đã vỡ tan thành từng mảnh, hóa thành một đống phế tích.
Vài tên hắc y nhân ở lại nhìn nhau, rồi đuổi theo hướng Tô Khang, nhanh chóng biến mất trong bóng tối.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play