"Kỳ An, ngươi nói không sai. Chúng ta đã quá coi thường sức ảnh hưởng của Việt vương. Dù sao hắn cũng là con cháu của tiên hoàng, chỉ cần hắn muốn, trong thời loạn lạc này, hắn có thể gây dựng sự nghiệp, chỉ cần hô một tiếng, tự nhiên sẽ có rất nhiều người đến quy phục. Thân phận con cháu tiên hoàng, ưu thế thật sự rất lớn."
Tô Kỳ An hiểu hai người đang nói gì. Trên xe đi cùng Tô Khang, hắn đã không chỉ một lần dùng thân phận này để chiêu mộ y.
Nếu như ở Triệu Châu, một vùng đất mới chiếm được, còn chưa cảm nhận được sức ảnh hưởng của bốn chữ "con cháu tiên hoàng", thì ở Đông Châu, một đại châu đã ổn định, rõ ràng có thể cảm nhận được sức ảnh hưởng to lớn của Việt vương Tô Khang.
Không nói đâu xa, từ khi đến địa phận Đông Châu, trên suốt chặng đường, những người dân đứng hai bên đường hoan nghênh, họ tuy rất tôn trọng Tô Kỳ An, nhưng đồng thời cũng rất kính trọng Tô Khang.
Sự kính trọng đó đã đến mức tôn sùng. Cái gọi là liên minh công thủ, tuy đã cho quyền tự trị rất lớn, Tô Khang không can thiệp vào chính sự nội bộ, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ không phái người đến Đông Châu để tuyên truyền sức ảnh hưởng của mình.
Thân phận con cháu tiên hoàng, cộng với mấy việc lớn mà Tô Khang đã làm ở Việt Châu, như trừng trị tham quan ô lại, tiêu diệt thổ phỉ, tổ chức dân chúng khai hoang, phân chia lại đất đai, thậm chí còn có ưu đãi lớn về thuế. Hắn làm vậy là để trong khả năng của mình, mang lại một cuộc sống ổn định cho dân chúng.
Một quận vương, ở đất phong của mình làm nhiều việc thiện như vậy, làm sao không được dân chúng địa phương yêu mến? Cộng thêm thân phận con cháu tiên hoàng, một lòng vì dân, tiếng tăm hiền minh của hắn tự nhiên truyền đến hai châu Đông, Nam.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT