Chưa nói đến những chuyện khác, chỉ riêng việc đặt chân vào địa giới Trung Châu, trong vòng hai ba ngày, họ đã gặp phải ít nhất bốn năm toán cướp. Và mỗi lần xuất hiện, bọn cướp đều vô cùng ngông cuồng, không hề coi quan phủ địa phương ra gì.
Điều này rất kỳ lạ. Trước đây, dù bọn cướp ở các châu có coi thường quan phủ địa phương, nói những lời ngông cuồng, nhưng khi thực sự gặp phải quan binh vây quét, tất cả đều chạy mất dép.
Nhưng mấy toán cướp gặp phải lần này đều không hề sợ hãi, thậm chí còn nói rằng quan phủ địa phương cũng tự thân khó bảo toàn.
Ban đầu, Tô Kỳ An chỉ coi đó là những lời khoác lác. Nhưng sau khi giải quyết vài toán cướp, càng đi sâu vào địa giới Trung Châu, y càng cảm nhận rõ một trật tự hỗn loạn.
Ngay cả khi đi qua vài quận huyện, binh lính giữ thành cũng chưa đến chạng vạng đã đóng cửa thành, cấm đi lại. Điều này trước đây là không thể tin được.
Trừ khi gặp phải chuyện gì lớn, nếu không cửa thành không thể đóng sớm như vậy.
Ánh mắt Tô Kỳ An lóe lên, âm thầm suy đoán. Muốn biết đầu đuôi sự việc, vẫn phải vào quận Thanh Hà, gặp Dự Vương mới có thể hiểu rõ tình hình gần đây của Trung Châu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT