Lời lẽ của Quách Khai vô cùng chặt chẽ, không chút sơ hở, chỉ dăm ba câu đã biến chuyện dẫn binh ngăn cản thành lòng ngưỡng mộ, lại còn tỏ ra vô cùng khiêm tốn, giữ đủ thể diện cho Tô Kỳ An.
Lúc này, nếu Tô Kỳ An phớt lờ hoặc cưỡng ép vượt ải, hắn sẽ lập tức bị mang tiếng kiêu ngạo, ương ngạnh, trở thành đề tài đàm tiếu cho thiên hạ.
Tô Kỳ An ngồi trên lưng ngựa, nghe Quách Khai nói, sắc mặt vẫn bình tĩnh, chỉ ôm quyền đáp lễ.
"Nếu Quách Châu Mục đã thành tâm mời, bản hầu mà từ chối thì quả là phụ tấm lòng của ngài. Vậy mời Châu Mục dẫn đường."
Quách Khai gật đầu, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ. Y cưỡi ngựa đi trước, phía sau chỉ có hơn trăm người đi theo, Tô Kỳ An và Tạ Thương cũng nhanh chóng thúc ngựa đuổi kịp.
Chẳng mấy chốc, hai người đã sóng vai cùng Quách Khai. Binh lực đi theo phía sau không nhiều, đều là thân binh. Vị trí của họ cách Tấn Tây huyện không xa, chưa đến mười dặm.
Đại quân của hai bên đều đóng tại chỗ, không đi theo. Với kiểu mời này, Tô Kỳ An chẳng hề lo lắng có mai phục.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play