Cầm Tương Nhu không nỡ từ chối lòng tốt của Tiểu Mãn cô nương, đành ép mình ăn hết một cái màn thầu, còn lại một cái, nói là để dành tối ăn.
Tiểu Mãn hài lòng gật đầu, sau đó dẫn Cầm Tương Nhu và Lão Vương cùng trở về nơi ở.
Nàng lấy ra một bộ quần áo của cha mình, đưa cho Cầm Tương Nhu thay.
Nhìn bộ quần áo đầy miếng vá nhưng đã được giặt đến bạc phếch, Cầm Tương Nhu không nhịn được tò mò hỏi:
"Vùng Giang Nam xưa nay vốn trù phú, nổi tiếng là vùng đất của cá và gạo, tại sao các ngươi trông lại. . . túng quẫn đến vậy?"
"Túng gì? Quýt? Chỗ chúng ta không có quýt, nhưng có đào, chỉ là chưa đến mùa chín, ngươi muốn ăn không?"
Tiểu Mãn nhìn Cầm Tương Nhu, dường như chỉ cần hắn nói muốn, nàng sẽ lập tức đi hái.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play