Thượng Quan Hi đỏ hoe mắt nhìn Khang Vũ Đế, giọng khàn khàn chất vấn:
"Là từ lúc mẫu hậu mang thai Tình Nhi? Hay là lúc ta may mắn không chết trở về cung? Hay là từ lúc ta sống một mình ở Đào Thanh Uyển? Hay là khi người đưa ta đến Phong Lăng quan, không cho ta tiết lộ thân phận thái tử của mình? Bệ hạ, ta đã gọi người là phụ hoàng bao nhiêu năm nay, để ta chết một cách minh bạch, không khó chứ?"
Khang Vũ Đế sa sầm mặt nhìn Thượng Quan Hi, giọng điệu không vui nói:
"Xem ra mấy ngày nay, ngươi đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện?"
Thượng Quan Hi cười khổ:
"Trước đây nghĩ không thông, là vì chưa bao giờ nghĩ đến. Bởi vì ta không tin người phụ hoàng đối xử với ta như châu báu; người phụ hoàng khi ta còn nhỏ bị bệnh, đã ở bên cạnh ta ba ngày ba đêm không ngủ; người phụ hoàng đã tự tay dạy ta viết chữ, tự mình đỡ ta lên ngựa; người phụ hoàng vì bảo vệ tính mạng của ta mà phải nhún nhường trước An Quốc công. . . lại không phải là phụ hoàng của ta."
Nói đến đây, nước mắt của Thượng Quan Hi không kìm được mà tuôn rơi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play