Giang Thước không sót một chữ nào, thuật lại lời của Trạch Tu: "Anh ta nói ông máu lạnh vô tình, vì lợi ích của tập đoàn mà bất chấp sống chết của anh ta. Anh ta cho rằng mình đã cống hiến cho gia tộc quá nhiều, nếu các người không chịu cứu, thì anh ta sẽ liều chết cùng các người, cá chết lưới rách.”
Ông cụ Trạch và bà cụ Trạch nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều lập tức tối sầm lại: “Nghịch tử! Tất cả đều là tự nó chuốc lấy.”
Ông cụ Trạch vẫn cố gắng duy trì vẻ ngoài điềm tĩnh, còn bà cụ Trạch cắn chặt môi, cúi đầu siết chặt hai bàn tay đến trắng bệch.
Giang Thước liếc qua, thu hết phản ứng của họ vào trong mắt, lạnh lùng nói: “Đúng vậy. Anh ta không chỉ cưỡng bức những cô gái vô tội làm công cụ giao dịch quyền – sắc để trục lợi, còn giết hại một đồng nghiệp của tôi. Dù xét về đạo đức hay pháp luật, anh ta đều đáng chết.”
Dù ông cụ Trạch có tu dưỡng tốt đến đâu, nghe Giang Thước nói vậy, giọng điệu cũng không khỏi lạnh đi: "Cảnh sát Giang, cậu đến đây là để đứng trước mặt tôi buộc tội đứa con bất hiếu đó sao?”
Giang Thước khẽ cười, chuyển hướng câu chuyện: "Mặc dù Trạch Tu quả thật đã làm những chuyện táng tận lương tâm, nhưng trên đời này có mấy bậc cha mẹ không yêu con cái của mình? Tôi nghĩ hai vị không phải là những người bạc tình bạc nghĩa. Nếu không, các người đã không dễ dàng cho tôi vào chỉ vì tôi nói anh ta có lời nhắn cho ông, đúng không?"
"Rốt cuộc cậu muốn nói gì?" Dù giọng điệu ông cụ Trạch không có chút thay đổi, nhưng sự cảnh giác nơi khóe mắt dường như đã nới lỏng đôi phần.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play