Xe vừa dừng dưới lầu lầu văn phòng, Du Phi Phàm đã lập tức bật dậy, mở cửa xe, không buồn ngoái lại mà đi thẳng vào cầu thang.
Giang Thước nhanh tay tắt máy, rút chìa khóa, khóa cửa xe, rồi nhờ lợi thế chân dài mới kịp chen vào văn phòng trước khi cô kịp “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
"Niệm Niệm, tối nay chị ngủ với em." Du Phi Phàm để lại một câu rồi quay về phòng, "ầm" một tiếng đóng cửa lại.
Tiêu Tiêu ôm cốc trà sữa, vươn cổ nhìn một lúc, rồi nhìn Giang Thước với vẻ mặt bất lực: "Chị ấy ăn phải thuốc súng à?"
Giang Thước không giải thích, chỉ bất lực nhún vai: "Phiền các em trông chừng cô ấy giúp anh. Đừng để cô ấy nửa đêm một mình dọn hành lý lén lút bỏ đi."
Nói xong, anh vẫn không yên tâm, bèn lục trong túi xách Du Phi Phàm để trên sofa, rút ví, lấy luôn chứng minh nhân dân bỏ vào túi mình. Nhìn thoáng qua cánh cửa phòng đóng kín, anh khẽ thở dài rồi rời khỏi văn phòng.
Sáng hôm sau, Du Phi Phàm ngủ li bì đến tận khi mặt trời lên cao mới uể oải bước ra khỏi phòng. Cô liếc Tiêu Tiêu đang nằm dài trên sofa xem phim truyền hình rồi hỏi: "Giang Thước đâu?"

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play