Du Phi Phàm vội hỏi: "Thầy Văn? Hai đứa nói là Văn Hồng Huyên sao?"
— Thực ra không cần hỏi cũng đã rõ câu trả lời.
Bởi vì từ khi viện phúc lợi này được thành lập cho đến khi đóng cửa, luôn chỉ có một mình Văn Hồng Huyên gánh vác.
Nhưng Văn Hồng Huyên, người cả đời không kết hôn, không có con, dành hết tâm huyết cho viện phúc lợi, một nhà từ thiện trong mắt mọi người, tại sao lại có liên quan đến cái chết của hai đứa trẻ này?
Tôn Kiến Quân chỉ nhớ rằng cậu lớn lên ở một ngôi làng nhỏ trên núi. Năm lên bảy, một lần cùng mẹ ra chợ, cậu bị một gánh hát rối bóng bên đường thu hút, liền buông tay mẹ ra, lẻn vào đám đông.
Khi gánh hát kết thúc, trời đã tối. Đám đông tan đi, cậu mới định thần lại thì không thấy mẹ đâu nữa. Cậu đành một mình đi theo con đường trong trí nhớ để về nhà.
Nhưng không những không tìm được đường về nhà, cậu thậm chí còn đi ngày càng xa chợ. Vô tình, cậu đi đến bên cạnh một đường ray xe lửa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT