Sau khi Địch Diệu luyện thành đan được một lúc, Dương Khai cũng khẽ vỗ vào lò luyện đan trên tay, một viên đan màu nâu bay ra, nằm gọn trong tay hắn.
- Lợi hại! Địch Diệu tán thưởng thật lòng, từ mùi hương bay ra trong lò luyện của đối phương, y dám chắc hắn đã luyện chế ra được một viên đan Linh cấp, cụ thể là đẳng cấp nào thì còn phải kiểm tra kỹ càng thêm.
Điều đáng quý nhất là đối phương không kém y bao nhiêu về tốc độ luyện chế.
Tốc độ luyện đan của y đã đạt được đến mức yêu cầu hà khắc của sư phụ rồi chứ phải.
Kể từ khi đã hiểu chuyện, y luôn đi theo sư phụ, học đạo luyện đan ở nơi sơn dã, lắng nghe những lời dạy bảo và hướng dẫn của sư phụ gần hai mươi năm mới có được thành tựu như hiện giờ.
Sư phụ của tên này là thần thánh phương nào mà có thể tạo nên một đệ tử như hắn? Địch Diệu nổi hứng thật sự với Dương Khai rồi, y giương ánh mắt sáng quắc nhìn hắn, trong đó còn lấp lóe thần thái so bì, không chịu thua.
- Về thời gian thì ngươi thắng rồi, ngươi lợi hại hơn một chút.
Dương Khai tỏ ra thản nhiên, không hề để lộ sắc thái nào vì chút thất bại này.
- Chúng ta so về chất lượng và đẳng cấp đan dược đi.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT