- Ngươi bảo ta làm sao tin ngươi đây? Vân Huyên lạnh lùng nhìn Dương Khai, vẻ mặt hơi thất vọng: - Vốn dĩ ta còn muốn để ngươi gia nhập Độc Ngạo Minh, nhưng bây giờ xem ra không cần thiết nữa rồi. Hành động của tiểu đội ta do ta chỉ huy, không cần người khác đến huơ tay múa chân, đặc biệt là lên tiếng đe dọa vô duyên vô cớ.
- Ta không nói lời đe dọa…
- Đem chứng cứ ra, nếu không thì đừng nói. Thanh âm Vân Huyên lãnh đạm.
Dương Khai bất đắc dĩ lắc đầu, thần sắc lãnh đạm nhìn Vân Huyên nói: - Vậy thì ta không phụng bồi nữa.
Nói xong liền xoay người, nhanh chóng xông ra bên ngoài. Hắn không có chứng cứ, cảm giác của hắn cũng chỉ là lý lẽ của hắn.
- Này, huynh đệ! Quý Hoằng kinh sợ, vội vàng hô to.
- Để hắn đi! Vân Huyên quát lạnh, chăm chú vào bóng lưng Dương Khai, lắc đầu không thôi.
Biểu hiện lúc này của Dương Khai và vẻ điềm tĩnh trước kia như hai người khác nhau. Vân Huyên cảm thấy nếu người này thực sự gia nhập vào Độc Ngạo Minh, có thể sẽ nguy hại đến Độc Ngạo Minh, ý muốn lôi kéo hắn cũng lập tức mờ nhạt đi.
- Haiza….
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT