Trên Long Tử Phong, Dương Khai và lão Bị Hí ngồi đối diện nhau, giữa hai người là một bàn cờ. Lần lượt đặt quân, nhưng Dương Khai không rành cờ nghệ, chẳng mấy chốc đã bị đối phương dồn vào thế bí, thua tan tác.
Tiểu Hồng đứng sau lưng hắn, vẻ mặt căng thẳng, thỉnh thoảng lại siết chặt nắm tay nhỏ. Tiểu Hắc thì vô tư ngồi bên cạnh, cười ngây ngô, nước dãi chảy ròng ròng.
"Tiểu tử, hôm nay tâm thần ngươi có chút không yên."
Lão Bị Hí cười khà khà, tiện tay đặt xuống một quân cờ.
Dương Khai liếc mắt nhìn lão, ném quân cờ trong tay lên bàn, bực bội nói:
"Lão đại nhân hà cớ gì phải biết rõ mà vẫn hỏi?"
Toàn bộ Hư Không Địa đều do lão Bị Hí cõng trên lưng, chỉ cần lão có lòng, bất cứ chuyện gì ở đây cũng không qua được cảm tri của lão. Vừa rồi Dương Khai đến chỗ Chúc Cửu Âm suýt nữa đại náo một trận, hắn không tin lão rùa này lại không hề hay biết.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play