Nhìn bóng lưng của hai người , Liễu Khinh Diêu nhíu mày , vẻ mặt coi thường không thèm để ý , chậm rãi lắc đầu:
- Mượn dùng ngoại lực , chung quy không tính bản lĩnh!
Nói thì nói như vậy , cũng nhanh chóng tăng tốc độ , hiển nhiên cũng không cam lòng làm người tụt lại phía sau.
Khoảng cách năm mươi dặm cũng không xa , trước sau nhiều hơn thời gian nửa nén hương , ba người trước sau đều đến bên Phá Kính Hồ.
Dương Khai dừng ở phía đông, Dương Chiếu dừng ở phiá tây mà Liễu Khinh Diêu lại ngênh ngang rơi vào vị trí trung gian.
Cho tới giờ khắc này, Dương Khai mới có thời gian cẩn thận đánh giá vị đệ nhất công tử trong truyền thuyết!
Một thân quần áo màu xanh, không có vẻ đẹp đẽ quý giá , cũng không tục tằn , tuổi không lớn lắm, ước chừng chỉ tầm hai mươi sáu hai mươi bảy , không tính khôi ngô , nhưng thân thể kia lại tích chưa lực lượng không ai có thể bỏ qua , thần sắc lãnh đạm dường như mọi sự đều không để tâm , nhưng hai con ngươi lại để lộ một loại khí phách ngạo mạn không chịu nổi.
Loại ngạo mạn không chịu nổi này, đều không phải giả bộ kiêu căng , mà là thần thái biểu lộ tự nhiên của một cường giả luôn đứng ở đỉnh cao, dường như y đứng ở trên cao quan sát đông đảo thương sinh.
Không phải quả hồng mềm! Chỉ thăm dò một chút Dương Khai đã ngộ ra.
Cảnh giới của hắn tuy nói chỉ có Thần Du Cảnh tam trọng, nhưng khẳng định Thần Du Cảnh tam trọng bình thường võ giả không thể so sánh được , lực lượng chân chính của hắn , chỉ có thời điểm giao thủ mới có thể biết được.
Nhớ tới người này trước đó từng mạnh miệng hùng hồn , Dương Khai khẽ mỉm cười , động tác tinh tế này làm Liễu Khinh Diêu chú ý , hai mắt sáng ngời , thần thức không kiêng nể gì quét qua người Dương Khai.
Dương Khai không khỏi nhíu mi. Sắc mặt có chút không vui.
Mặc dù động tác cả đối phương không có khả năng tạo thành uy hiếp gì cho hắn , thậm chí có thể nói không có ác ý , nhưng lộ liễu dùng thần thức đi rình coi người khác vẫn là một việckiêng kị bất thành văn .
Rất có thể dẫn tới một ít tranh chấp và chiến đấu không cần thiết. Cho nên người bình thường sẽ không làm loại sự tình này , Liễu Khinh Diêu làm như vậy , đơn giản bởi vì không quá để ý đến Dương Khai.
Quả nhiên, thần thức chỉ đảo qua liền không chú ý đến hắn , chỉ có lẳng lặng đứng yên một mình ở nơi đó ..
Cũng không ai biết , tại sao y lại chạy tới nơi này.
Bên bờ Phá Kính hồ, đã có một nhóm nhân mã tăng tốc chạy tới trước rồi . Đó là đám người lão Đại, Dương Uy, sau khi nhìn thấy Dương Khai và Dương Chiếu chỉ thản nhiên gật đầu, lại nhìn sang Liễu Khinh Diêu không khỏi rùng mình, một thân chân nguyên hơi có chút rung chuyển.
Đồn rằng Dương Uy sau khi trở lại Trung Đô đã cùng Liễu Khinh Diêu đại chiến một hồi , nhưng kết quả cuối cùng như thế nào , cũng không ai biết.
Hiện tại song phương lại một lần nữa chặm mặt.Tự nhiên sẽ kèn cựa nhau.
- Thần Du Cảnh nhị trọng rồi , đại thiếu tốc độ tu luyện cũng thật nhanh!.
Ngoài dự đoán của mọi người , không ngờ Liễu Khinh Diêu chủ động cùng Dương Uy chào hỏi.
- Nhờ phúc của Liễu công tử , một trận chiến kia để cho ta lĩnh ngộ không ít.
Dương Uy sắc mặt thản nhiên.
Liễu Khinh Diêu nhẹ nhàng gật đầu bình thản nói:
- Nếu như còn muốn lĩnh ngộ nhiều hơn nữa. Liễu mỗ bất cứ lúc nào cũng xin đợi!
Dương Khai và Dương Chiếu sắc mặt lập tức cổ quái, xa xa liếc mắt nhìn nhau, tất cả đều nhìn ra thâm ý trong mắt đối phương.
Hai người này mặc dù chỉ nói vài lời, nhưng ý tứ trong lời nói cũng là ý vị sâu xa a.
Xem ra quả nhiên giống như đồn đãi vậy, Dương Uy cùng Liễu Khinh Diêu đã chiến bại một trận rồi, rất có thể là bị thua thảm! Bằng không Liễu Khinh Diêu sẽ không nói như vậy?
Liễu Khinh Phiêu kiêu ngạo, ngông cuồng cũng không khiến Dương Uy tức giận. Thần sắc cũng không thay đổi chút nào , chỉ gật đầu nói:
- Ta sẽ tới , hy vọng đến lúc đó không làm Liễu công tử giật mình!
Liễu Khinh Diêu chậm rãi lắc đầu:
- Ta sẽ không hãi ,bởi vì ngươi không phải đối thủ của ta!
Nhưng lời này vừa nói ra , các đồng minh phía sau Dương Uy lập tức có chút lòng đầu căm phẫn , tất cả đều mặt giận giữa hướng phía Liễu Khinh Diêu nhìn tới.
Làm mất mặt gia chủ của bọn họ , các đồng minh của Dương uy tự nhiên sẽ không thờ ơ.
Dương Uy vẫn không có ý tứ tức giận , chỉ giơ tay ngăn lại nhưng người xao động bên người , cất cao giọng nói:
- Bây giờ ta không phải là đối thủ của người , không có nghĩa là sau này không được , về sau ta đây không phải đối thủ của ngươi , không có nghĩa là Dương gia ta , không ai là đối thủ của ngươi. Liễu công tử, Dương Uy ta cũng không phải là thiếu niên lợi hại nhất Dương gia, nhưng ta biết ngươi là người lợi hại nhất Liễu gia , Liễu gia người cực hạn ngay tại trên người ngươi , nhưng Dương gia ta cực hạn vẫn chưa thể biết được là bao nhiêu.
Liễu Khinh Diêu rốt cuộc biến đổi sắc mặt , trên mặt lộ ra một tia thần sắc cảm thấy hứng thú:
- Trong thế hệ trẻ của Dương gia, còn có người càng mạnh hơn so với ngươi?
Dừng một chút , ánh mắt bỗng nhiên chuyển hướng Dương Chiếu:
- Là nhị công tử?
- Này, này...
Dương Chiếu không khỏi liên tục cười khổ:
- Liễu công tử nói đùa , so sánh với lão Đại, tiểu đệ ta không được , các ngươi tán gẫu với nhau , đừng tính cả ta.
Liễu Khinh Diêu khẽ cười một tiếng:
- Không phải nhị công tử , vậy còn có thể là ai ? Các ngươi Dương gia dòng chính cũng chỉ có Đại thiếu và Nhị thiếu công tử có điểm lợi hại , những người khác...
Chậm rãi lắc đầu ,khi nói chuyện , nhưng thật ra liếc mắt nhìn Dương Khai một cái , cũng không để ý.
Từ trước đến nay cẩn thận tỉ mỉ , tính tình cô quả Dương Uy bỗng nhiên cất tiếng cười to đứng lên:
- Liễu công tử, người đã không nhìn ra , kia đã thuyết minh ngươi quả thật không phải đối thủ của hắn rồi.