Có thể nguyên nhân thân là đại sư tỷ, Hàn Tiểu Thất khí chất u lãnh, mà Dạ Hàm thiên chân khả ái, Liễu Thanh Như quyến rũ động lòng người, Hoa Nhược Ẩn điềm tĩnh nhu thuận.
Kinh ngạc nhìn Hàn Tiểu Thất, Dương Khai tựa hồ từ trên người nàng phát hiện một chút bóng dáng của Tô Nhan, ánh mắt lợi hại lơ đãng liền bắt đầu trở nên nhu hòa lên.
Hai người đều là đại sư tỷ trong tông môn của mình, chỗ tương đồng cũng có một chút, chỉ có điều Tô Nhan so với Hàn Tiểu Thất không thể nghi ngờ càng thêm lạnh như băng. Mà phần lạnh như băng này của nàng là bày ra với ngoại nhân, tại trước mặt Dương Khai, vẻ băng lãnh của nàng như băng tuyết tan chảy lúc đầu xuân.
Cổ Hàn Tiểu Thất ửng hồng, dưới ánh mắt sáng quắc như lửa nóng của kia Dương Khai, có chút không chịu nổi, hung hăng trừng mắt liếc nhìn Dương Khai, thấp giọng quát:
- Ta nói thật, ngươi nhìn ta làm gì.
Thu Ức Mộng không khỏi hừ nhẹ một tiếng, thầm nghiến răng nghiến lợi, cho rằng nam nhân quả nhiên đều không phải thứ tốt, nhìn thấy mỹ nữ liền nổi sắc tâm.
Dương Khai trong mắt nhu tình mật ý cùng thâm tình chân thành trên mặt, chỉ cần không phải kẻ mù, ai cũng có thể nhìn ra được, ở đây mọi người cũng không là tiểu hài tử, làm sao không rõ?
- Dương Khai? Ngươi không cần trực tiếp như vậy a.
Tả Phương cười khan một tiếng,
- Tuy Hàn sư tỷ rất xinh đẹp, chúng ta thậm chí muốn nhìn nhiều thêm vài lần, nhưng là chỉ biết lén lút nhìn trộm, ngươi biểu hiện rõ ràng như vậy làm gì?
Hàn Tiểu Thất vốn là bị Dương Khai nhìn chằm chằm có chút không được tự nhiên, nghe vậy sắc mặt đỏ lên, trừng mắt liếc Tả Phương:
- Ngươi cũng không phải thứ gì tốt, cùng hắn cá mè một lứa!
Tả Phương lập tức xấu hổ cười không ngừng.
Dương Khai cũng không trả lời, cũng không đi giải thích, trong mắt thần sắc dần dần thu liễm, thản nhiên đến cực điểm, chợt nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn hướng ra ngoài điện.
Đạp đạp đạp, một hồi tiếng bước chân dồn dập truyền đến.
Đổng Bàn Tử trên mặt mang một tia lo lắng, sau khi đi vào cũng không chào hỏi những người khác, hấp tấp nói:
- Dương Khai, đã xảy ra chuyện, ngươi phải dẫn người đi xem.
- Chuyện gì?
Dương Khai nhíu mày hỏi.
Sắc mặt những người khác cũng cũng không khỏi ngưng trọng, tại trong đoạt đích chi chiến, lúc có tình huống đột nhiên phát sinh, bọn hắn đã vào Dương Khai phủ lựa chọn giúp hắn, tự nhiên là sẽ thời khắc chuẩn bị tốt cho chiến đấu.
- Đám người Khinh Yên đến Chiến Thành. Nhưng vào trong thành bị người cản lại!
- Các nàng đến rồi?
Dương Khai thần sắc chấn động, trên mặt tuôn ra một tia thần sắc vui sướng, cũng không có trì hoãn. Bước nhanh liền đi ra ngoài, đồng thời quát nhẹ:
- Ảnh Cửu, theo ta đi!
Không có Huyết Thị thủ hộ, tại dưới ban ngày ban mặt hiện thân, cũng là một việc rất nguy hiểm.
- Không nên không nên, ngươi bây giờ có được trợ lực, tối thiểu nhất cũng phải xuất động ra một nửa, ngươi còn không rõ lắm tình huống bên kia như thế nào.
Đổng Bàn Tử trên trán có chút mồ hôi lạnh, hiển nhiên là tại thời điểm nhận được tin tức, bản thân cũng càng hoảng sợ.
Dương Khai ngạc nhiên liếc nhìn hắn. Cũng không hỏi nhiều, gật đầu nói:
- Vậy người của Hoắc gia, Hướng gia, Đổng gia, Đoan Mộc gia tộc cùng theo ta đi. Thu Ức Mộng nàng lưu lại.
- Ân.
Thu đại tiểu thư trầm giọng đáp.
- Chúng ta thì sao?
Hàn Tiểu Thất hỏi.
- Chư vị cũng lưu lại nghỉ ngơi một chút đi, lần này hẳn không phải là đại sự gì.
Nói xong, liền cùng hai người Đổng Khinh Hàn bước nhanh ra ngoài. Đánh chớp nhoáng, Đổng Khinh Hàn mở miệng huýt sáo vang, sau một khắc, trong phủ đệ liền truyền đến từng đợt thanh âm tay áo phần phật.
Đợi Dương Khai đi tới cửa. Hoắc Tinh Thần, Hướng Thiên Tiếu, đã dẫn một đám người chờ đợi bên ngoài rồi, trong đó có năm vị Thần Du cường giả Dương Khai tại đêm hôm đó đã từng thấy qua im lặng đứng ở một bên, sau khi chào đón Dương Khai, khẽ vuốt cằm:
- Bái kiến Khai công tử!
- Làm phiền rồi
Dương Khai hướng năm vị cường nhân của Đoan Mộc gia tộc gật đầu.
- Dương Khai, đã xảy ra chuyện gì?
Hoắc Tinh Thần ngạc nhiên hỏi thăm, đây là lần đầu tiên Dương Khai triệu tập nhân mã chủ động xuất kích, hắn khó tránh khỏi có chút tò mò.
- Vừa đi vừa nói chuyện, ta cũng không rõ lắm.
Dương Khai thuận miệng lên tiếng.
Một đám người trùng trùng điệp điệp hướng ra ngoài chạy đi.
- Khinh Yên làm sao mà bị người ngăn lại vậy?
Lúc đang chạy đi, Dương Khai mới có thời gian hỏi, nàng mặc dù là đệ tử của Tiêu Phù Sinh, nhưng dù sao thời gian học tập luyện đan chi đạo còn ngắn ngủi, nàng bây giờ có thể luyện chế ra địa cấp đan dược cũng đã rất tốt, hơn nữa, dùng phương thức mà Tiêu Phù Sinh bồi dưỡng đệ tử, chỉ sợ còn không để cho Đổng Khinh Yên chính thức bắt đầu luyện đan.
Như vậy một Luyện Đan Sư, dường như không có giá trị bị người ngăn lại đi.
Đổng Khinh Hàn dở khóc dở cười:
- Nếu chỉ có một mình Khinh Yên, chỉ sợ cũng không có vấn đề gì, ngươi có biết nàng dẫn theo bao nhiêu người tới không?
- Ba mươi người!
Đổng Khinh Hàn ngữ khí trầm trọng,
- Trọn vẹn ba mươi vị Luyện Đan Sư xuất thân Dược Vương Cốc, trong đó có một nửa là Thiên cấp Luyện Đan Sư, càng có một vị là Huyền cấp.
- Cái gì?
Dương Khai vẻ mặt kinh hãi, lần này mà ngay cả Hoắc Tinh Thần kẻ không nghiêm túc từ trước đến nay cũng há to miệng.
- Người Dược Vương Cốc làm sao tới tham gia đoạt đích chi chiến?
Hoắc đại công tử gần như cho là mình nghe lầm, có phần có chút không dám tin tưởng.
Đổng Khinh Hàn lắc lắc đầu:
- Tình huống cụ thể ta không biết, ngươi đây phải hỏi Dương Khai mới được, bọn họ lần này tới là tìm nơi nương tựa Dương Khai đấy.
Khi nói chuyện, nhìn Dương Khai đầy vẻ thâm ý sâu sắc, trong lòng hiển nhiên cũng có một chút suy đoán.
Hoắc Tinh Thần chấn động vô cùng:
- Dương Khai ngươi có đại năng lượng đến như vậy điều động đám đầu gỗ phiền phức kia của Dược Vương Cốc? Nhóm người đó mắt cao hơn trán, dù là bản công tử bọn họ cũng chưa từng để ở trong mắt, ngươi như thế nào lợi hại như vậy?
Dương Khai cau mày, không có để ý tới Hoắc Tinh Thần, trong lòng một trận lo lắng vô cùng.