Trong đại điện Trúc Tiết Bang, nét mặt Bàng Trì và Mộc Nam Đấu kinh ngạc nhìn hai người ở phía sau Dương Khai.

- Có ý kiến sao?

Một người trong đó thoạt nhìn như sắp chết hừ lạnh một tiếng, một cỗ thần thức khổng lồ bỗng nhiên càn quét tới.

Cảm thấy lực lượng chất chứa bên trong cổ thần thức này, Bàng Trì cùng Mộc Nam Đấu thần sắc đại biến, nay mới tỉnh ngộ ra hai người gần đất xa trời này căn bản không phải là bình thường.

Riêng là loại thần thức không giống bình thường này, cũng đủ để càn quét trọn tiểu thế lực ở bắc thành khu hầu như không còn.

Vội vàng thu liễm thần sắc, kinh hoảng xua tay:

- Không dám không dám!

- Đi thôi!

Dương Khai khoát tay.

Cũng không thấy phía sau hắn hai người nam nhân như thiết tháp có động tác gì, hai người Bàng Trì cùng Mộc Nam Đấu liền bị một cổ lực lượng bọc lấy, trong nháy mắt biến mất ở trong đại điện, chỉ lưu lại ở trong không khí một mùi máu tươi nhàn nhạt.

Đợi hai người Khúc Cao Nghĩa cùng Ảnh Cửu sau khi biến mất, Dương Khai mới khẽ mỉm cười.

Kể từ khi nhận hai người bọn họ đi theo đến bây giờ, thời gian đã năm ngày.

Hai vị Huyết Thị vốn bị thương nặng, nên ở trên giường chữa thương mới phải, nhưng Dương Khai đối với tình huống thân thể của bọn họ ngoảnh mặt làm ngơ, tựa hồ giống như ước gì bọn họ chết sớm một chút, đi tới chỗ nào cũng mang theo bọn họ.

Mà ở trong năm ngày này, Dương Khai không nói chuyện quá một câu với bọn họ, cũng chưa bao giờ cho bọn họ chỉ thị gì.

Nhưng để Dương Khai vui mừng chính là, hắn không cảm nhận được từ hai người Khúc Cao Nghĩa cùng Ảnh Cửu thần sắc không thể nhịn, cũng không có một điểm ý tứ không cam lòng.

Bọn hắn hiện tại, có thể phát huy được thực lực không bằng ba thành lúc đỉnh phong. Nhưng muốn đi càn quét tiểu thế lực Trung Đô thành này cũng không có vấn đề gì lớn.

Không có thời gian, Dương Khai vốn là muốn cho Bàng Trì cùng Mộc Nam Đấu chậm rãi thu thập những tiểu thế lực có thể động kia, nhưng đoạt đích chi chiến sắp bắt đầu, hắn đã đợi không được nữa.

Rơi vào đường cùng mới xuất động hai vị huyết thị, cho bọn họ hỗ trợ.

Đứng dậy, Dương Khai hướng một vị cao tầng Trúc Tiết Bang ở bên cạnh nói:

- Đưa ta đi khố phòng của các ngươi.

- Vâng!

Trúc Tiết Bang thâu tóm hai cái tiểu thế lực, vừa ứng với yêu cầu của Dương Khai mua không ít tài liệu luyện đan luyện khí, hiện nay tất cả đều chứa ở trong khố phòng.

Dương Khai vào bên trong dạo một vòng, lại đi ra, trong không gian Hắc Thư lập tức nhiều thêm không ít thứ tốt.

Tính cả năm ngày trước trưởng lão điện Dương Trấn cho người đưa tới một nhóm tài liệu lớn, hôm nay tàng trữ của Dương Khai đã có chút quy mô.

Hiệu suất của Trưởng lão điện tương đối cao, ngày đó Dương Khai chỉ nói là đem công lao mình còn dư lại toàn bộ đổi thành tài liệu, vào lúc ban đêm sự tình liền đã làm thỏa đáng.

Nhìn hai chiếc xe ngựa phong phú tài liệu kia, vô luận là Dương Khai hay nhị lão trong nhà cũng đều giật mình kinh hãi.

Những tài liệu kia, tất cả đều là thứ tốt từ Thiên cấp trở lên, trong đó thậm chí có một phần mười là cấp bậc Huyền cấp, luyện đan luyện khí các chiếm một nửa!

May mắn nội tình Dương gia hùng hậu, nếu không cũng lấy không ra nhiều tài liệu như vậy.

Dương Ứng Phong vốn không nghĩ tới Dương Khai sau khi đổi lấy hai vị Huyết Thị làm hỗ trợ, lại còn có thể còn dư lại một số lượng công lao lớn như vậy.

Bản thân Dương Khai cũng không nghĩ tới.

Phụ tử hai người lúc ấy ngây người một hồi lâu mới lấy lại tinh thần, hiện giờ mấy thứ này tất cả đều đặt ở trong không gian Hắc Thư.

- Để Bàng Trì tiếp tục thu thập tài liệu, tích lũy đủ số lượng, liền cho ta đưa đến Chiến thành đi.

Dương Khai dặn dò một tiếng, chắp hai tay sau lưng sải bước rời đi.

Chiến thành! Là Dương gia vì đoạt đích chi chiến đặc biệt kiến tạo lên một thành trì. Cự ly cách Trung đô cũng không hơn trăm dặm.

- Vâng!

Cao tầng Trúc Tiết Bang kia trầm giọng đáp.

Đợi Dương Khai đi rồi, lập tức cảm giác có chút mơ hồ, vị công tử này như thế nào dạo qua một vòng ở trong khố phòng liền đi ra vậy? Dường như cái gì cũng không lấy a.

Thò đầu xem xét bên trong, người này nhất thời sợ tới mức thần hồn bốc lên, can đảm câu liệt.

Nguyên bản những tài liệu kia đặt ở trong khố phòng. Giờ phút này không ngờ hết thảy không thấy bóng dáng.

Này... Này như thế nào cho phải...

Ba ngày sau, Dương gia tế thiên đài.

Một tòa kiến trúc hùng vĩ dựng lên, mặt đất bị san bằng, sớm đã trải lên thảm đỏ lông mềm mại, tế thiên đài nguy nga to lớn hùng vĩ, hai cây cột đá thật lớn thẳng tận trời. Trên cột đá, điêu khắc các loại đồ án cự long bay lượn, phượng bay trên cửu thiên, trông rất sống động.

Ngàn dặm không mây, trời xanh không mây, gió gào thét mà đến, lay động đại kỳ đỏ rực của Dương gia, boong boong phần phật.

Gần ngàn danh vũ giả của Dương gia, thân mặc thống nhất một trang phục màu đen, vây tụ ở chung quanh tế thiên đài thật lớn.

Ngàn người, hô hấp thống nhất, khí tức nhất trí, vào lúc một hít vào một thở ra, dường như có thể cuốn động cả một phiến thiên địa này.

Tại phía dưới tế thiên đài kia, tám người trẻ tuổi một đời dòng chính Dương gia đệ tử sớm tắm rửa thay quần áo sắc mặt cẩn thận tỉ mỉ, chiếu theo thứ tự trưởng ấu cúi đầu đứng thẳng, nhìn hướng lên tế thiên đài.

Có tiếng hô lớn truyền đến:

- Thu gia gia chủ Thu Thủ Thành đến!

- Diệp gia gia chủ Diệp Cuồng Nhân đến!

- Mạnh gia gia chủ Mạnh Tây Bình đến!

...

Vài thập niên mới có một lần đoạt đích chi chiến của Dương gia, cơ hồ cũng là thịnh hội khổng lồ nhất náo nhiệt nhất Trung đô cũng là khắp thiên hạ, người của thất đại gia ở Trung đô tự nhiên sẽ không khinh mạn, tất cả đều là do bản gia gia chủ tự mình dẫn người trình diện.

Có đệ tử Dương gia dẫn những khách nhân này vào an bài tốt vị trí, ngồi uống trà chờ đợi.

Trước sau nửa canh giờ, thất đại gia gia chủ toàn bộ đã đến.

Một đạo thanh sắc quang mang hiện lên, Dương gia gia chủ Dương Ứng Hào, tiếp theo mấy vị Thái thượng trưởng lão thực lực đã trên Thần Du, tới hiện thân nơi Tế Thiên Thai.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play