-Làm cái gì vậy?
Dương Trấn khẽ quát một tiếng, không vui nhìn Trình Bách Luyện:
-Lớn tuổi như vậy rồi mà vẫn giữ cái bộ dạng ấy còn ra thể thống gì nữa!
Trình Bách Luyện cũng làm như không nghe thấy, hai con mắt trợn tròn, trong mắt lộ ra vẻ hưng phấn vui sướng và cả khiếp sợ, sau một cái chớp mắt đã quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Dương Khai. Ngay sau đó, thân hình thoáng dao động, đã trực tiếp vọt đến trước mặt Dương Khai, vung tay một cái đã bắt được bờ vai của hắn, giống chiếc kìm sắt kẹp chặt lấy hắn, dường như sợ Dương Khai chạy mất, rồi dùng thanh âm run run nhè nhẹ hỏi:
- Tiểu tử, linh trận này... Ngươi có được từ chỗ nào?
Dương Khai nhíu nhíu mày, mơ hồ đã nhận ra cái gì, thần sắc lạnh nhạt nói:
-Dược Vương Cốc, Vân Ẩn Phong!
Thân mình Trình Bách Luyện nhẹ nhàng chấn động, trên mặt lộ làm ra thần thái kiểu như quả là như vậy, liên tục gật đầu:
-Ta biết ngay, ta biết mà...
Nói xong, lại ngưng trọng nhìn Dương Khai, trầm giọng hỏi:
-Ngươi cùng Tiêu đại sư có quan hệ gì?
-Không có quan hệ gì, chỉ là ta đã ở trên Vân Ẩn Phong hơn hai tháng.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu, nói cực kỳ khiêm tốn.
Thần sắc Trình Bách Luyện đột nhiên âm u lạnh lẽo, ánh mắt mang theo vẻ không tốt nhìn Dương Khai, ở chỗ sâu trong đôi mắt có một chút hàn quang dần dần kéo dài, âm thanh lạnh lùng nói:
-Cái linh trận này là do ngươi trộm được?
Dương Khai lắc lắc đầu:
-Đại sư truyền thụ cho.
Trình Bách Luyện ngẩn ra, không biết vì sao người thanh niên trước mặt đã không có quan hệ gì với Tiêu đại sư, lại được đại sư truyền thụ cho hai bộ linh trận, tuy nhiên rất nhanh y lại cười rộ lên:
-Tốt, tốt, tốt, thuật luyện đan gì đó không thể trộm, không thể trộm, nếu là đại sư truyền thụ cho ngươi, như vậy thì không thành vấn đề.
Y hiển nhiên ngờ rằng Dương Khai cũng có giấu diếm gì đó, đứng ở trước công chúng không muốn thừa nhận mối quan hệ giữa mình và Tiêu Phù Sinh.
Hai người đối thoại tuy chỉ có dăm ba câu, nhưng cũng khiến chư vị lão nhân của Trưởng Lão Điện nhìn ra được một tia bất thường.
Hai bộ linh trận mà Dương Trấn không phân biệt được... dường như có lai lịch không nhỏ!
-Tiền bối nhận ra được linh trận này?
Dương Khai thoáng có chút kỳ quái, nếu Trình Bách Luyện không phân biệt được hai bộ linh trận này, cũng sẽ không có biểu hiện thất thố như vậy. Nhưng mà hai bộ linh trận này do mình dựa vào lý luận của Luyện Đan Chân Quyết sáng tạo ra, y làm sao nhận ra được?
Nghe Dương Khai hỏi như vậy, đám người Dương Trấn đều đưa mắt nhìn sang Trình Bách Luyện, nhưng chỉ thấy vẻ mặt của y hiện ra vẻ suy sụp mất mát, lắc đầu cười khổ không ngừng, trong ánh mắt ẩn chứa một chút hồi ức, dường như lâm vào trong trầm tư.
-Ngươi nói đi, khốn kiếp!
Tính tình của Dương Trấn vốn nóng nảy, đợi nửa ngày cũng không thấy Trình Bách Luyện đưa ra lời giải thích, không khỏi tức giận mắng một câu.
Nếu là lúc bình thường, vị chủ tọa Luyện Đan Sư của Dương gia này đã sớm mở miệng mắng lại rồi. Nhưng giờ phút này y không có chút hứng thú làm như vậy, trầm ngâm thật lâu mới nói:
-Ba mươi năm trước, Dược Vương Cốc mở một đại hội luyện đan, ta từng có may mắn nhìn thấy nó, nhưng đáng tiếc đó chỉ là Bán Thiên Tàn Trận.
Thần sắc Dương Khai cứng ngắc, bỗng nhiên đã có chút hiểu được sao lại như thế này rồi.
-Lần đại hội luyện đan kia, kỳ tài xuất hiện lớp lớp, chúng tinh tập hợp! Lão phu qua ải chém tướng, liên tiếp đánh bại hơn mười đối thủ. Khí thế như cầu vồng thẳng hướng tới trận chung kết, nhưng cuối cùng lại bị thất bại thê thảm dưới tay một người, người kia chính là Tiêu Phù Sinh hiện giờ!
Trình Bách Luyện cười khổ nhìn Dương Khai,
-Tiêu đại sư kỳ tài ngút trời, chính là sinh ra để luyện đan, thua ở trên tay lão, cũng là không oan!
Dương Trấn ở vừa thọc tay vào ống áo vừa bĩu môi. Thân là người luyện võ, lão tự nhiên không hiểu đạo lí trong thuật luyện đan cao siêu như thế nào, cũng không hiểu sự tôn sùng và mối tương giao giữa các Luyện Đan Sư.
-Sau này chúng ta đều là những Luyện Đan Sư trẻ tuổi ưu tú nhất nên được an bài tiến vào Đan Thánh Phong, chiêm ngưỡng di tượng Đan thánh, từ đó tìm hiểu luyện đan chi đạo.
Trình Bách Luyện đem chuyện năm đó rủ rỉ kể hết,
- Ta cùng với Tiêu Phù Sinh, đồng thời từ trong di tượng của Đan thánh tìm thấy được Bán Thiên Tàn Trận, nhưng trước sau lại không thể thấy được toàn cảnh, cũng vì chuyện ấy mà hỗi hận mãi.
-Sau đó thì ta đến Dương gia, Tiêu Phù Sinh thì gia nhập vào Dược Vương Cốc, ha hả.
Trình Bách Luyện khẽ mỉm cười,
-Ba mươi năm qua, giữa ta cùng với Tiêu đại sư có nhiều thư từ lui tới, lúc ta rảnh rỗi, cũng thường đi đến Dược Vương Cốc, cùng lão nghiên cứu Bán Thiên Tàn Trận kia, ý đồ muốn khôi phục lại toàn bộ, nhưng hao phí ba mươi năm, vẫn không thể thực hiện được nguyện!
-Thương Vân Tà Địa tiến công Dược Vương Cốc từ bốn phía, Đan thánh di tượng cũng đã bị hủy! Lão phu nghĩ cả đời này rốt cuộc cũng không có cơ hội nhìn thấy bộ linh trận hoàn thiện nữa rồi, không nghĩ tới... Không nghĩ tới... Ha ha ha ha, chung qui hôm nay lại được toại nguyện!
Trình Bách Luyện ngửa mặt lên trời cười hô hố, cười xong thần sắc lại có chút chua xót:
-Tiêu Phù Sinh không hổ là Tiêu Phù Sinh, so với lão phu vẫn đi trước một bước, không ngờ rằng lão đã tu bổ được toàn bộ linh trận này, lão phu không bằng, đệ nhất thiên hạ Luyện Đan Sư, đúng là danh bất hư truyền!
Dương Khai không nghĩ tới, linh trận của mình lấy ra rõ ràng còn liên quan đến chuyện cũ. Ngay cả nhân vật cỡ như Tiêu Phù Sinh, năm đó cũng chỉ có thể tiếp xúc với Bán Thiên Tàn Trận, có thể thấy được Luyện Đan Chân Quyết bác đại tinh thâm cỡ nào.
Linh trận xuất hiện, dường như lí giải được khúc mắc cách đây ba mươi năm giữa hai vị đại Luyện Đan Sư.
Ở trong đó mặc dù có chút hiểu lầm, nhưng Dương Khai cũng không định nói toạc ra, hắn vốn muốn mượn danh tiếng của Tiêu đại sư để giải quyết ổn thỏa việc này.
-Ngươi nói nhiều như vậy, nhưng rốt cuộc hai bộ linh trận có chỗ nào hữu dụng hay không?
Dương Trấn có chút không kiên nhẫn hỏi một câu.
-Nói nhảm.
Trình Bách Luyện hừ nhẹ một tiếng,