Dùng một ít chân nguyên khắc vào hòn ngọc một vài dấu vết để truyền lại một ít tin tức khi không tiện dùng văn tự, việc này cũng không phải là thủ đoạn gì đó quá lợi hại, yêu cầu duy nhất chỉ là khống chế chân nguyên cực kì chặt chẽ.
Cho nên Dương Trấn thấy Dương Khai lấy ra hai khối ngọc, liền biết bên trong chắc chắn có trò gì đó.
Thần thức thăm dò vào trong đó, cẩn thận điều tra.
Bỗng nhiên, Dương Trấn nhướn mày, ánh mắt trở nên ngưng trọng, lại qua một lát, mắt lão tràn đầy nghi hoặc, lại biến thành kinh ngạc.
Theo sự biến hóa của ánh mắt, vẻ mặt Dương Trấn cũng dần trở nên cực kỳ phấn khích.
Nhóm mấy lão nhân vốn đang chuẩn bị để xem kịch vui khi thấy vẻ mặt này của Dương Trấn, cũng không khỏi ngây ngốc một chút, trong lòng đoán có phải lão phát hiện điều gì đó vượt quá sức tưởng tượng hay không.
Lại thêm một khoảng thời gian trôi qua, Dương Trấn mới hít sâu một hơi, chậm rãi thu hồi thần thức đang thăm dò trong viên ngọc, ánh mắt cổ quái đến cực điểm liếc nhìn Dương Khai một cái, thần sắc mặt ngưng trọng cầm lên một khối ngọc khác.
Cũng làm y như vừa rồi, tiếp tục điều tra, và vẻ mặt đủ mọi loại biến hóa như lúc nãy của Dương Trấn lại một lần nữa diễn ra.
Trong điện vài vị trưởng lão ngồi không yên, nguyên một đám không biết từ khi nào đều đã đứng dậy, lặng yên không một tiếng động hướng bên này tụ tập lại.
Thời gian trôi qua, Dương Khai liền bị đẩy xa ra tít vòng ngoài, còn đám lão già thì vây quanh chỗ lúc nãy, đều đang đợi Dương Trấn thu hồi thần thức.
-Bên trong rốt cuộc có gì?
Một vị trưởng lão thật sự không thể kìm nén được nghi hoặc, không biết Dương Khai đã mang đến cái gì mà không ngờ có thể khiến cho Dương Trấn coi trọng như vậy, vừa nói, vừa giơ tay lấy khối ngọc đang đặt ở trên bàn.
Ngọc còn chưa lấy được tới tay, đã bị Dương Trấn cấp tốc lấy trở về, lại còn trừng mắt nhìn lão.
-Tiểu tử kia tới đây cho ta!
Dương Trấn phất tay, không chút khách khí đưa tay tách đám trưởng lão trước mắt đang thò đầu vào nhìn sang hai bên.
- Có đệ tử.
Dương Khai cất bước tiến lên. Nếu tính ra thì Dương Trấn hẳn là nhân vật ngang với gia gia hắn, nhưng ở Dương gia bình thường sẽ không dựa theo quan hệ vai vế để xưng hô, trừ phi quan hệ giữa hai bên không tồi.
Cầm hai khối ngọc, Dương Trấn nhíu nhíu mày, nét mặt già nua không khỏi có chút ửng đỏ, thanh âm buồn bực hỏi một câu:
-Đây là gì thế?
-Không biết là gì sao? Thế biểu hiện phấn khích vừa rồi của ngươi là sao?
Một vị trưởng lão đầu bạc ngạc nhiên vô cùng, những người khác cũng chậm rãi lắc đầu, sự chờ mong đột nhiên lại giảm đi không ít
- Hai bộ linh trận.
-Nói nhảm.
Dương Trấn khẽ quát một tiếng,
-Lão phu cũng không phải người ngu. Đương nhiên biết đây là hai bộ linh trận, ý ta hỏi chính là hai linh trận dùng để làm gì?
Khi nói chuyện, mặt lão càng đỏ hơn.
Tuổi của lão cũng đã lớn, kiến thức từng trải cực kỳ phong phú, giờ phút này ngay cả vật phẩm của bọn trẻ tuổi hàng tôn tử đem về mà không giám định được, tự nhiên sẽ cảm thấy có chút mất mặt.
Dương Khai nhéo nhéo cái mũi:
-Luyện đan linh trận!
Dương Trấn lập tức ngạc nhiên:
- Dùng để luyện đan sao?
Khi nói chuyện không ngừng lắc đầu, nói:
- Linh trận dùng để luyện đan lão phu gặp qua không ít. Nhưng chưa bao giờ có bộ linh trận nào phức tạp giống như ngươi mang đến. Những linh trận này vốn chỉ khắc ở trong lò luyện đan, điều đó đã là chuyện tương đối phiền phức. Còn nếu dùng nó để luyện đan thì Luyện Đan Sư tất sẽ phải hao phí tinh lực và chân nguyên nhiều hơn bình thường. Ngươi chắc chắn tác dụng của hai bộ linh trận này chứ?
-Khẳng định!
-Nói một chút coi, rốt cuộc chúng nó có ích lợi gì?
Dương Trấn nhíu mày hỏi. Lão không hiểu nhiều về chuyện luyện đan, tự nhiên sẽ không nhìn ra hai bộ linh trận chứa điều thần kỳ và huyền bí, chỉ có điều trong tiềm thức lão cảm thấy hai bộ linh trận có chút rất phức tạp và huyền bí, tuy có thể khẳng định đây là đồ tốt, nhưng tuyệt đối đó là vật không hoàn chỉnh.
-Trong đó có một bộ có thể nâng cao xác xuất thành công khi luyện đan.
Thần sắc Dương Khai bình thản giới thiệu,
-Nói một cách khác, nếu một Luyện Đan Sư bình thường tỷ lệ đan thành chỉ có sáu phần, nếu có một bộ linh trận như vậy thì có thể đạt tới chín phần!
Sắc mặt của Dương Trấn không khỏi biến đổi.
Chín phần! Ngay cả lão không hiểu việc luyện đan, cũng biết một Luyện Đan Sư có thể đảm bảo xác sất thành công khi luyện đan đạt tới chín phần thì phải xuất sắc đến cỡ nào. Luyện Đan Sư bình thường cũng chỉ có thể cam đoan sáu bảy phần đan thành, mười phần vật liệu luyện đan, chắn hẳn cũng chỉ có thể luyện chế ra sáu bảy viên đan dược đã là tốt lắm rồi.
Luyện Đan Sư tốt hơn một chút cũng chỉ dao động quanh mức tám phần, giống như các đệ tử xuất thân Dược Vương Cốc, phần lớn đây đều là tiêu chuẩn cho mọi người. Mà hiện tại, một linh trận lại có thể nâng cao ba phần xác suất thành công, điều này chẳng phải là, chỉ cần có Luyện Đan Sư hơi xuất sắc một chút và dùng tới linh trận này, có thể nâng tỷ lệ chắc chắn luyện thành đan lên trăm phần trăm sao?
Lâu dài có thể tiết kiệm được bao nhiêu vật liệu, cũng có thể tiết kiệm bao nhiêu thời gian và tinh lực?
Trong phút chốc, Dương Trấn đã ý thức được chỗ quý báu của bộ linh trận này.
Đương nhiên điều kiện tiên quyết là những gì Dương Khai nói là sự thật mới được.
-Thế bộ còn lại thì sao?
Dương Trấn đè nén nỗi khiếp sợ trong lòng, cố gắng dùng giọng điệu thong dong để hỏi.
-Có thể nâng cao phẩm chất của đan dược!
Dương Khai thản nhiên nói.
-Đây là ý gì?
Theo bản năng hàng lông mày của Dương Trấn dựng ngược lên, vội vàng truy vấn, cả hô hấp cũng ngừng lại, nếu như lý giải của mình chính xác, vậy thì giá trị của bộ linh trận này so với bộ vừa rồi còn đáng gúa hơn nhiều!
- Vốn dĩ nếu muốn luyện chế một lò đan dược Thiên cấp trung phẩm, dùng linh trận làm phụ trợ, sẽ có nâng cao tỷ lệ xuất hiện đan dược Thiên cấp thượng phẩm.
Dương Khai kiên nhẫn giải thích một câu, lại bổ sung:
-Tuy tỷ lệ nâng cao cũng không lớn lắm, nhưng nói chung là chắc chắn sẽ xuất hiện!
Hô hấp của các vị trưởng lão đột nhiên dồn dập, bọn họ cũng có thế nhìn ra giá trị của bộ linh trận này ở nơi nào rồi.
Một người trong đó hơi có chút khẩn trương hỏi han: