Con cháu dòng chính, lão tứ trong hàng ngũ của thế hệ trẻ tuổi của Dương gia, Dương Tân Vũ, trên đường trở về Trung Đô đã bị người ta phục kích, trọng thương!

Nghênh đón y hồi tộc là hai vị huyết thị đã dùng hết toàn lực thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật, nhưng vẫn không thể bảo vệ chu toàn cho y.

Đành phải vội vàng mang về gia tộc trị liệu, tình huống cũng càng ngày càng ác liệt, cho dù uống linh đan diệu dược gì cũng không khởi sắc chút nào, chung qui vào ngày hôm qua do bị thương quá đã rời khỏi nhân gian.

Cho đến tận lúc này, con cháu Dương gia trở về Trung Đô, đã có đến năm người bất ngờ bị phục kích, ngoại trừ Dương Khai, còn có lão đại Dương Uy, lão ngũ Dương Kháng, lão thất Dương Ảnh. Tuy nhiên bốn người này đều là hữu kinh vô hiểm, ngoại trừ Dương Kháng và Dương Ảnh lúc ấy bị một vết thương nhỏ ở ngoài da, còn Dương Uy và Dương Khai đều không hề hấn gì, so với hoàn cảnh của Dương Tân Vũ thì may mắn hơn nhiều.

Đoạt đích chi chiến chưa bắt đầu, trong tộc đã có con cháu chết, lúc trước chưa bao giờ phát sinh sự tình như vậy.

Dương môn tức giận, thề phải tìm được đầu sỏ gây nên chuyện này, chu di cửu tộc.

Mà Đồ Phong và Đường Vũ Tiên lần này tới tìm Dương Khai, nguyên nhân chính là vì hai vị huyết thị được phân công nghênh đón Dương Tân Vũ hồi tộc.

-Gia tộc phải xử tử hai người kia sao?

Dương Khai nhướn mày, nghĩ đến một khả năng.

Dương Tứ Gia chậm rãi lắc đầu:

-Gia tộc không có ý này, dù sao hai người bọn họ lúc ấy cũng đã dùng hết toàn lực, trên người vết thương chồng chất, cũng đều bị thương nặng, cho tới hôm nay vẫn chưa thể khỏi hẳn, làm huyết thị như vậy coi như bọn họ cũng đã làm hết chức trách, gia tộc sẽ không đối xử với họ như vậy.

Mỗi một vị huyết thị đều bồi dưỡng không dễ, đối với Dương gia cũng hết sức trung thành và tận tâm, những người thuộc Trưởng Lão Điện đó chỉ cần còn có chút lý trí, sẽ không vì vậy mà xử tử hai vị huyết thị.

Nếu thật sự làm như vậy, cũng sẽ khiến những huyết thị khác thất vọng và đau khổ.

-Tuy thế việc bị trừng phạt nhất định là không thể tránh khỏi.

Dương tứ gia bất đắc dĩ lắc đầu.

Đồ Phong chán nản nói:

-Hai vị huynh đệ thương thế chưa lành, hiện tại lại bị đánh một trăm gậy, kinh mạch đứt gãy vô số, thành tựu cả đời này chỉ sợ sẽ dừng tại bước này rồi...

Gậy mà Dương gia dùng để đánh người cũng không phải là loại bình thường. Mà là một món bí bảo đặc biệt. Bị đánh liên tiếp một trăm gậy, cho dù là huyết thị đang ở trạng thái đỉnh cao cũng không chịu nổi, huống chi bọn họ vốn đang có thương tích trong người.

Năm đó Dương tứ gia chỉ phải chịu ba mươi gậy mà đã nằm trên giường mấy tháng.

Đứng một bên thần sắc Đường Vũ Tiên cũng rất khổ sở, vẻ mặt u sầu.

-Không bảo vệ tốt Tứ công tử, trong lòng bọn họ vốn đã áy náy vạn phần, hiện tại gặp phải chuyện như vậy, hai vị huynh đệ đều có chút... mản lòng thoái chí.

Đồ Phong mấp máy đôi môi khô khốc, trên mặt hiện lên vẻ bi thương.

-Chừng ấy đả kích đã chịu không được, vậy thì làm sao làm được huyết thị nữa?

Dương Khai hừ nhẹ một tiếng.

- Khai nhi!

Dương Ứng Phong khẽ quát một tiếng, lắc đầu nói:

-Con không biết huyết thị đối với gia tộc chúng ta trung thành như thế nào nên mới nói vậy. Bọn họ không phải vì thực lực bản thân không thể tăng tiến mà nản lòng thoái chí. Bọn họ không thể bảo vệ tốt cho Tứ ca con, nên cảm thấy thẹn với sự bồi dưỡng của gia tộc, nếu Tứ ca con không chết, tình trạng của bọn họ có lẽ sẽ tốt hơn một chút, nhưng hiện tại. Ai...

Dương Khai liếc mắt nhìn Dương tứ gia một cái, trầm mặc hồi lâu mới gật đầu nói:

-Có lẽ con đã đánh giá thấp sự trung thành của huyết thị rồi.

Quay đầu lại nhìn Đồ Phong, nói:

-Vậy lần này các ngươi tới cầu ta xử lý chuyện gì? Chữa khỏi cho hai người kia sao? Bản lĩnh của ta không lớn như vậy đâu.

-Không phải.

Đồ Phong nhẹ nhàng lắc đầu,

-Thuộc hạ cùng Vũ Tiên, muốn mời tiểu công tử tham gia đoạt đích chi chiến, để hai vị huynh đệ kia nguyện dốc sức vì người!

Dương Khai ngạc nhiên:

-Vì sao?

Đồ Phong nói:

-Tuy bọn họ không hề nói gì cả, nhưng bọn thuộc hạ có thể cảm nhận được, lần đoạt đích chi chiến này, nếu không có vị công tử nào mời bọn họ tham gia. Nói không chừng hai người bọn họ sẽ tự phế tu vi, tạ tội với gia tộc, thoái ẩn sơn lâm.

Hai vị huyết thị kia từng bảo hộ cho Dương Tân Vũ nhưng cũng gặp phải cảnh bất lợi, khiến con cháu Dương gia đối với bọn họ có ấn tượng không tốt, hiện tại lại trong người bị thương, không biết phải mất bao lâu mới có thể khỏi hẳn. Lần đoạt đích chi chiến này, chỉ sợ không có người nào dùng bọn họ.

-Chuyện cười!

Dương Khai quát lên một tiếng:

-Gia tộc mất tài lực vật lực lớn như vậy bồi dưỡng, bọn họ mới có được thành tựu như bây giờ, bọn họ nói phế liền phế sao? Nếu huyết thị trung thành với Dương gia, thì tu vi của bọn họ cũng do Dương gia ban cho, còn chưa tới phiên bọn chúng làm chủ!

Mặc dù lời nói khó nghe, nhưng Đồ Phong cũng nghe ra được một ít bất thường, hưng phấn nói:

-Nói như vậy, tiểu công tử nguyện ý dùng bọn họ?

Đường Vũ Tiên cũng vội vàng nói:

-Chỉ cần làm cho bọn họ cảm giác mình còn hữu dụng, bọn họ cũng sẽ không bi quan như vậy đâu.

-Ta nói như thế khi nào?

Dương Khai không khỏi liếc mắt nhìn hai người, chợt phát hiện Đồ Phong không ngờ lại được đằng chân lân đằng đầu như vậy.

Tuy Dương Khai cuối cùng cũng hiểu được hai người Đồ Phong và Đường Vũ Tiên hôm nay tìm đến mình rốt cuộc là vì sự tình gì rồi, cũng biết bọn họ tại sao phải nói nếu như hắn đồng ý sẽ nguyện ý đi theo mình, lấy công báo đáp.

Nếu quả thật mình đáp ứng yêu cầu của Đồ Phong, vậy cũng chỉ có thể lựa chọn hai vị huyết thị kia, về phần Đồ Phong và Đường Vũ Tiên luôn theo mình bấy lâu nay, nhất định phải để cho người khác.

-Vốn yêu cầu này cũng quá đáng, chỉ có điều trong số công tử thế hệ trẻ tuổi, thuộc hạ cùng Vũ Tiên chỉ quen biết với tiểu công tử, những vị huyết thị và công tử khác cũng chưa nói qua mấy câu, chứ đừng nói chi đến giao tình, cho nên chỉ có thể mặt dày đến cầu công tử.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play