Nếu như nói lúc trước mọi người đối với tính chân thực của Ngân Huyết Kim Vũ Ưng còn có điểm hoài nghi, hiện tại khi hai vị huyết thị xuất hiện, hết thảy những điều này đều đã rõ ràng rồi
Kia đúng là Dương gia độc hữu Ngân Huyết Kim Vũ Ưng, Dương Khai cũng chính là con cháu dòng chính của Dương gia.
- Công tử ở đâu?
Ánh mắt nam tử trung niên kia như chim ưng nhìn qua đám người, không hề biến sắc vì thấy người của hai nhà Nam - Hướng, chỉ cao giọng hỏi.
Lúc y hỏi cũng là lúc nữ tử kia đưa đôi mắt đẹp nhìn mọi người như muốn tìm kiếm công tử nhà mình
Soạt soạt soạt
Gần như ánh mắt của mọi người đều nhìn vào Dương Khai
Ngay sau đó, ánh mắt hai vị huyết thị cũng chuyển đến. Đến khi nhìn rõ được khuôn mặt của Dương Khai, đoán được tuổi và tu vi của hắn, sắc mặt lập tức kinh nghi bất định.
Thân là huyết thị, bọn họ tự nhiên là đữ từng gặp những công tử dòng chính của Dương gia. Tuy không kết giao gì, nhưng nhiều ít cũng là có duyên gặp mặt vài lần.
Hai người trước khi tới đã đoán rằng, lợi dụng Ngân Huyết Kim Vũ Ưng có thể thoải mái mà tìm kiếm dấu vết của công tử nhà mình. Nếu nhìn quen mắt, có thể xác định thân phận của công tử
Nhưng khi nhìn thấy Dương Khai, hai người không khỏi sinh ra một cảm giác xa lạ!
Những công tử Dương gia rèn luyện bên ngoài có người trẻ như vậy sao? Hơn nữa gương mặt này cơ hồ cũng chưa từng gặp.
Cũng khó trách bọn họ hồ nghi, lúc Dương Khai rời nhà mới mười hai mười mười ba tuổi, vẫn chỉ là một người bình thường không thể tu luyện. Giờ qua năm năm, Dương Khai tự nhiên có biến hóa rất lớn.
Nhưng khi nữ tử kia nhìn kĩ một chút, thật lâu mới bỗng nhiên kinh hô một tiếng:
- Tiểu công tử?
Hai tròng mắt nam tử trung niên không khỏi nhíu lại, nhìn chằm chằm Dương Khai, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác kinh ngạc.
Tiểu công tử! Vị công tử nhỏ tuổi nhất, vị công tử của Dương tứ gia bị phân tán đi năm đó. Không phải nói tiểu công tử vốn sinh ra đã kém cỏi, căn bản không thể tu luyện sao?
Thời điểm rời khỏi Dương gia, chính nhóm huyết thị còn đang thương lượng, nếu là gặp được tiểu công tử, nhất định phải hộ vệ nhiều hơn nữa, bởi vì rất có khả năng tiểu công tử vẫn chỉ là người thường mà thôi.
Kẻ thù Dương gia ở khắp nơi, nói không chừng lần này có kẻ nhân cơ hội đến ám sát những công tử dòng chính tán lạc bên ngoài.
Hiện tại nhìn lại, người trước mắt đâu phải là người thường, rõ ràng là một Chân Nguyên Cảnh lục tầng! Cảnh giới này tuy không phải là đỉnh cao gì nhưng cũng không phải yếu.
Nam tử trung niên và nữ tử kia liếc nhìn nhau, thân hình nhoáng lên một cái, bỗng nhiên liền đi tới trước mặt cách Dương Khai một trượng, lực đẩy vô hình tản phát ra bốn phía, đẩy hết tất cả mọi người bên cạnh Dương Khai ra xa vài chục trượng.
Dương gia ương ngạnh hống hách, nhìn là có thể thấy.
Tỷ muội Hồ Gia liên tiếp lui về phía sau, không khỏi buồn bực bĩu môi.
- Đều là bằng hữu của ta, ra tay nhẹ chút.
Dương Khai thản nhiên mà nhìn hai người nói.
Nam tử trung niên và nữ tử kia sắc mặt bình thản, dường như căn bản không để tâm đến hắn
Khi chưa xác định được thân phận thật của Dương Khai, huyết thị sẽ không biểu đạt sắc thái
- Ngươi thật sự là tiểu công tử?
Nam nhân trung niên nhíu mày đánh giá Dương Khai, không xác định dò hỏi.
Dương Khai khẽ gật đầu, giơ tay bấm trên đầu ngón tay, rạch ra một vết thương, giơ ngón tay lên, mấy giọt máu tươi lập tức nhỏ giọt rơi xuống.
Nữ tử kia tay mắt lanh lẹ, khẩn trương lấy ra một khối ngọc bội, hai tay cung kính cầm, để ngọc bội tiếp được mấy giọt máu tươi kia.
Máu tươi rơi vào trong ngọc bội, như bị cắn nuốt, lập tức liền biến mất không thấy gì nữa. Khối ngọc bội vốn bình thản không có gì lạ, sau khi hấp thu máu tươi đột nhiên tản phát ra một trận hào quang rực rỡ.
Chỉ có huyết mạch dòng chính Dương gia mới có thể kích hoạt hào quang thần bí của khối ngọc bội này
Xác nhận không lầm!
Nam nhân trung niên và nữ tử liếc nhìn nhau, vội vàng nửa quỳ trên mặt đất, trên miệng nói:
- Huyết thị Đồ Phong!
- Huyết thị Đường Vũ Tiên... Tới đây cung nghênh tiểu công tử hồi tộc!
- Đứng lên đi!
Đồ Phong và Đường Vũ Tiên vội vàng đứng lên, lúc nhìn Dương Khai đã tôn kính và coi trọng hơn rất nhiều, không còn thờ ơ như lúc trước nữa
Nếu như là những công tử khác, tới lúc này chỉ có trình độ Chân Nguyên Cảnh lục tầng, bọn họ còn không thay đổi tới mức này
Nhưng tiểu công tử thì khác
Bởi Dương tứ gia năm đó, vết thương chưa lành, khiến tiểu công tử vừa sinh ra đã kém cỏi. Mười mấy năm ở Dương gia, hắn vẫn luôn là người thường trói gà không chặt, nhưng không ngờ hiện tại hắn đã trưởng thành thế này
Tính toán đâu ra đấy, thời gian năm năm, tu luyện tới Chân Nguyên Cảnh lục tầng!
Với tốc độ này, Đồ Phong và Đường Vũ Tiên cũng thấy không bằng, làm sao dám xem thường hắn?
Hơn nữa giờ phút này vị trí tiểu công tử tương đối nguy hiểm. Nơi này chính là vùng tiền tuyến của Thương Vân Tà Địa đại chiến, hắn là công tử Dương gia, không ngờ cũng dám mạo hiểm tới chỗ này. Tâm tính và quyết đoán bậc này hiển nhiên không phải người bình thường có thể có.
Đồ Phong và Đường Vũ Tiên vốn cho rằng lần này vô cùng nhàm chán, lại không ngờ tiểu công tử làm cho chấn động một phen
Dòng chính Dương gia quả nhiên là chủ của phong cuồng, không thể xem như người thường
Nhất thời hai người đều khâm phục
Nhìn Dương Khai trong chốc lát, Đồ Phong thu mắt lại, trầm giọng hỏi:
- Ai quản lý nơi này?
Da đầu Hướng Sở tê rần, vội vàng tiến lên vài bước, cười xởi lởi, ôm quyền nói:
- Hồi tiền bối, nơi đây là Hướng gia tại hạ đang quản lý!
- Hướng gia...
Đồ Phong nhíu mày, khẽ gật đầu nói:
- Quyết chiến hai ngày trước đã đánh xong, nơi đây vốn đã không có việc gì rồi đúng không? Nếu đã vô sự, chúng ta mang tiểu công tử đi, nếu có chuyện, người chỉ cần phát hiệu mệnh, ta thay tiểu công tử đến giúp ngươi.
- Không dám không dám!
Hướng Sở hiện tại chỉ mong những người Dương gia này đi đâu đó thật xa, nào còn dám nói gì khác, liền vội vàng nói:
- Nơi này đã vô sự, tại hạ cũng đang phải đi về, xin tiền bối tự nhiên.
- Ừ.
Đồ Phong đưa ánh mắt coi như ngươi thức thời nhìn y, tương đối vừa lòng. Đang muốn mang Dương Khai rời khỏi, ánh mắt rồi đột nhiên ngưng tụ, một thân sát khí ầm ầm hướng bốn phía tản ra.
Khuôn mặt xinh đẹp của Đường Vũ Tiên cũng phát lạnh, âm u lạnh lẽo nhìn trên mặt đất.
Bọn Hướng gia và Nam gia không biết xảy ra biến cố gì, ai nấy thần hồn nát thần tính, trong lòng run sợ.
- Ha hả.
Đồ Phong đột nhiên âm hiểm cười hai tiếng, vết sẹo trên mặt càng dữ tợn, đáng sợ vô cùng, lạnh lùng nói:
- Ta đã nói Ưng nhi bị kinh sợ gì, đến giờ vẫn còn bay vần vũ trên kia không dám hạ xuống, hóa ra là như vậy!
Bọn Hướng gia và Nam gia vẻ sợ hãi cả kinh
Hướng Sở bỗng ngẩng đầu lên, kinh sợ nhìn Dương Khai. Cho tới lúc nà mới phản ứng lại, vì sao lúc nãy Dương Khai rút lông chin vứt xuống đất.
Đây chính là muốn vu oan giá họa!
-Ai đánh Ưng Nhi của Dương gia?
Khuôn mặt Đường Vũ Tiên lạnh như hàn băng, mắt đẹp nở rộ sát khí, linh hoạt, sắc bén nhìn bọn Hương gia và Nam gia, âm thanh lạnh lùng:
- Tự đứng ra mau!
Đồ Phong cũng không ngừng cười lạnh: