Ánh mắt lướt qua cái túi đặt trên bàn, Mục Đình chỉ liếc nhìn người phục vụ trong phòng. Người kia lập tức hiểu ý, bưng đồ ăn vào rồi lui xuống, chỉ còn lại cô gái đánh đàn tranh ngồi sau tấm rèm mỏng.
Tiếng đàn mơ hồ vang lên, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách ngoài cửa sổ. Ngay cả ánh trăng cũng trở nên dịu dàng hơn. Thẩm Huyên hơi lúng túng nhìn quanh, chỉ cảm thấy bầu không khí này sao mà kỳ quái, chẳng giống chút nào với buổi nói chuyện về chuyện ly hôn.
Đồ ăn nhanh chóng được bày lên, còn có thêm một chai rượu vang đỏ. Thẩm Huyên vốn không dám uống rượu, nhưng nghĩ hôm nay cũng là sinh nhật của anh ta, mình uống một ngụm nhỏ chắc cũng không sao, nên rót cho mình một ly.
“Chúc sinh nhật vui vẻ.” Cô nheo mắt, nhấp một ngụm nhỏ.
Đối diện, Mục Đình ung dung ăn, giọng thản nhiên hỏi:
“Ông ngoại em thế nào rồi?”
Thấy rượu khá ngon, Thẩm Huyên lại uống thêm một chút, vừa uống vừa đáp:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT