Bố mẹ cô đều là công nhân di cư, từ nhỏ cô đã lớn lên trong một gia đình nghèo khó. Bao nhiêu năm nay, cô đã dùng đủ mọi cách để leo lên, trong quá trình đó đã phải chịu đựng những khổ cực mà người thường khó có thể tưởng tượng.

Còn Nam Tiêu thì sao? Vốn xuất thân từ một gia đình giàu có, bây giờ không làm gì cả mà đã có được nhiều như vậy, sao cô có thể không tức giận?

Nhưng chuyện này bị Tạ Thừa Vũ phát hiện, khiến hành động của cô trông thật hèn hạ, nhất thời cô không biết nên nói gì cho phải.

Thấy Hứa Nhược Tân tỏ ra xấu hổ, Tạ Thừa Vũ biết cô đã nhận ra lỗi của mình.

Anh xoa xoa trán, có chút bất lực nói:

"Sau này đừng làm những chuyện như vậy nữa. Bao nhiêu năm nay là nhà họ Tạ đã nợ Nam Tiêu, không phải Nam Tiêu có lỗi với nhà họ Tạ."

Thấy giọng anh đã mềm đi, Hứa Nhược Tân như được đại xá, mắt đỏ hoe ngẩng lên:

"Thừa Vũ, anh không trách em là tốt rồi. Em thật sự là nhất thời hồ đồ mới làm chuyện đó, lúc vừa làm xong em đã hối hận rồi. . ."

Hứa Nhược Tân cố gắng kìm nén không cho nước mắt rơi, ra vẻ yếu đuối vô tội, nhưng trong lòng lại gào thét:

Nam Tiêu có lỗi gì với nhà họ Tạ chứ? Cô ta công khai ôm ấp Tiêu Trạch Giai trước mặt mọi người, không hề nể mặt Tạ Thừa Vũ, như vậy mà gọi là có lỗi với nhà họ Tạ sao?

Nhưng Tạ Thừa Vũ là một người đàn ông rộng lượng, sẽ không vì chuyện đó mà đòi lại tiền đã cho Nam Tiêu.

Vì vậy, lúc anh nói câu đó, chắc là chưa xét đến chuyện Nam Tiêu ngoại tình, nên Hứa Nhược Tân đã không chủ động nhắc đến.

***

Tạ Thừa Vũ nhanh chóng rời đi. Anh không về tập đoàn mà lái xe đến nhà cũ của Tạ gia. Sau khi đỗ xe trong sân, anh bước vào tòa nhà chính.

Cửa phòng ngủ của Tạ lão gia đang đóng, Tạ Thừa Vũ nhẹ nhàng mở cửa, thấy Tạ lão gia đang nằm trên giường ngủ say, anh cứ thế đứng ở cửa không vào.

"Thiếu gia, lão gia đã ngủ hơn nửa tiếng rồi, ông ấy gần như ngày nào cũng ngủ tầm đó, chắc là sắp tỉnh rồi ạ."

Thím Trương nhón chân đến, hạ giọng nói.

Tạ Thừa Vũ gật đầu, tay vẫn đặt trên tay nắm cửa, im lặng nhìn một lúc rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Nhà của Tạ gia cách âm rất tốt, sau khi đóng cửa, giọng của thím Trương đã lớn hơn một chút.

"Thiếu gia, tôi biết dạo gần đây xảy ra nhiều chuyện, cả cậu và lão gia đều đang nén giận trong lòng, nhưng thực ra người lão gia thương nhất vẫn là cậu."

"Cậu đừng thấy ông ấy suốt ngày nói thích thiếu phu nhân, nhưng cậu mới là cháu ruột của ông ấy. Ông ấy thích thiếu phu nhân cũng là vì muốn cậu sống tốt hơn, cậu đừng oán trách ông ấy."

Bao nhiêu ngày nay Tạ lão gia và Tạ Thừa Vũ căng thẳng thế nào, thím Trương đều nhìn thấy cả, bà không nhịn được mà khuyên nhủ.

Tạ Thừa Vũ gật đầu:

"Cháu biết cả rồi, phiền thím quá."

Anh lại nhìn cánh cửa đóng chặt, nói:

"Cháu đi trước đây, để ông nghỉ ngơi đi, không cần nói với ông là cháu đã đến."

Nói xong, Tạ Thừa Vũ rời khỏi nhà cũ, trở về căn hộ của mình.

***

Mấy ngày nay, cuộc sống của Nam Tiêu bình yên và suôn sẻ, mỗi ngày đều trôi qua theo một guồng quay quen thuộc, dù là công việc hay cuộc sống đều không có chuyện gì lớn khó giải quyết, nhưng trong lòng cô lại luôn không yên.

Thời gian hòa giải ly hôn của cô và Tạ Thừa Vũ sắp hết, cô luôn lo lắng sẽ có biến cố gì xảy ra.

Nhưng đến sáng hôm nay, sau khi Nam Tiêu thức dậy thấy thời tiết vẫn bình thường, giao thông thuận lợi, không có tin tức xã hội chấn động nào, phía Tạ gia cũng không có tin tức xấu gì, cô dần dần yên tâm.

Cô rửa mặt xong, ăn sáng đơn giản, thay một chiếc váy liền màu trơn, chải tóc, rồi theo giờ đã hẹn với Tạ Thừa Vũ, lái xe đến cục dân chính.

Bây giờ là tám giờ năm mươi, Nam Tiêu đến sớm mười phút. Cô cũng không vội, cứ ngồi trong xe chờ.

Kim giây từ từ quay, rồi đến kim phút, rất nhanh đã đến chín giờ.

Nam Tiêu xuống xe, thấy trước cửa cục dân chính vẫn chỉ có những cặp đôi ra vào, không thấy bóng dáng Tạ Thừa Vũ đâu, cô có chút tò mò. Một người đúng giờ như Tạ Thừa Vũ mà lại đến muộn sao?

Dù sao thì cũng mới muộn có một phút, Nam Tiêu vẫn không vội, tìm một bóng cây tiếp tục chờ.

Lại mười phút nữa trôi qua, Tạ Thừa Vũ vẫn chưa xuất hiện. Nam Tiêu lấy điện thoại ra, gọi cho anh.

"Tút, tút, tút. . ."

"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng. . ."

Tiếng tút kéo dài mấy chục giây, rồi bên kia vang lên giọng nói tự động báo không có người nghe máy.

Nam Tiêu nhíu mày, không hiểu Tạ Thừa Vũ làm sao vậy. Không chỉ đến muộn mà còn không nghe điện thoại, có phải điện thoại không ở bên cạnh không? Hay là anh có việc gấp cần xử lý trước khi ra ngoài?

Nam Tiêu cảm thấy rất có khả năng.

Tạ Thừa Vũ là một người rất bận rộn, có chuyện khẩn cấp cũng là bình thường. Nam Tiêu cố nén sự nôn nóng, định làm việc khác để dời sự chú ý trong lúc tiếp tục chờ đợi.

Kim phút nhanh chóng trôi qua thêm mười vạch nhỏ, sắp đến chín giờ hai mươi rồi mà Tạ Thừa Vũ vẫn chưa xuất hiện. Nam Tiêu cảm thấy thật sự không nên như vậy.

Dù có việc gấp phải xử lý, anh không thể nhắn cho cô một tin trước sao?

Nam Tiêu suy nghĩ một lát, rồi gọi thẳng cho Chu Văn.

Chu Văn bắt máy khá nhanh:

"Bà chủ, bà có chuyện gì vậy ạ?"

Nam Tiêu cũng lười sửa lại cách xưng hô của anh, hỏi thẳng:

"Tạ tổng của các anh đang làm gì vậy, sao anh ấy vẫn chưa ra ngoài?"

Bên kia Chu Văn im lặng một giây, rồi có chút cẩn trọng nói:

"Tạ tổng đang làm việc trong văn phòng ạ."

"Anh ấy có tài liệu khẩn cấp nào cần xử lý à?"

Nam Tiêu hỏi:

"Nếu anh ấy không bận lắm thì anh có thể bảo anh ấy nghe điện thoại được không?"

Nghe vậy, giọng của Chu Văn lại càng thêm cẩn trọng:

"Tạ tổng không có tài liệu khẩn cấp nào cần xử lý, anh ấy chỉ đang làm việc bình thường thôi ạ."

Câu nói này khiến Nam Tiêu sững người. Tạ Thừa Vũ chỉ đang làm việc bình thường, vậy tại sao lại cho cô leo cây? Đã gần hai mươi phút rồi.

Hơn nữa, nếu anh đang làm việc bình thường, có nghĩa là điện thoại chắc chắn ở bên cạnh, tại sao lại không nghe điện thoại của cô?

"Phiền anh đưa điện thoại cho anh ấy một chút được không?"

Nam Tiêu nói:

"Tôi muốn nói với anh ấy vài câu."

"Vâng, bà chờ một chút ạ."

Chu Văn chắc là đã bỏ điện thoại vào túi, Nam Tiêu nghe thấy tiếng sột soạt của vải vóc cọ vào nhau, rồi sau đó không còn âm thanh gì nữa.

Khoảng một phút sau, tiếng sột soạt lại vang lên, rồi giọng của Chu Văn lại vang lên:

"Thưa bà, rất xin lỗi, Tạ tổng không muốn nghe điện thoại của bà."

"..."

Nam Tiêu sững sờ.

"Tại sao lại không muốn nghe, anh ấy không nói lý do à?"

"Thưa bà, xin lỗi, Tạ tổng không nói lý do, chỉ nói là không nghe điện thoại của bà."

"..."

"Được, vậy cứ thế đã, anh đi làm việc đi."

Nam Tiêu cúp máy.

Ngón tay cô siết chặt chiếc điện thoại, trong lòng nảy sinh hàng trăm câu hỏi, và có chút tức giận.

Cô cứ tưởng Tạ Thừa Vũ cho cô leo cây là vì có việc gấp cần xử lý, không ngờ anh ta dường như chỉ đơn giản là không muốn để ý đến cô.

Ý này là sao, quá ghét cô rồi nên muốn cho cô một bài học à?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play