Hứa Nhược Tân được đưa vào phòng cấp cứu. Sau một hồi kiểm tra, bác sĩ nói:

"Cô Hứa bị rơi xuống nước nên cảm lạnh. Cô ấy đang mang thai, tình hình khá nghiêm trọng, hiện tại cần phải an thai, mọi người xin hãy kiên nhẫn chờ đợi."

Câu nói này vừa thốt ra, tim mọi người như treo lên cổ họng.

Hứa Nhược Tân vậy mà đã đến bước phải an thai. Nếu giữ được đứa bé thì tốt, lỡ như không giữ được thì phải làm sao?

Đó là con của Tạ gia đấy, nếu đứa bé thật sự không còn, Tạ Thừa Vũ sẽ làm gì với đoàn làm phim? Mọi người đều không dám nghĩ tới.

Nam Tiêu ngồi một mình trên chiếc ghế dài ngoài hành lang, tay đặt trên gối, đầu cúi gằm, cơ thể lạnh ngắt.

Cô hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng từ khi hai từ "an thai" được nói ra, ánh mắt của mọi người nhìn cô đều đã thay đổi.

Cô biết mấy ngày nay mọi người vẫn luôn bàn tán sau lưng về chuyện tình tay ba giữa cô, Hứa Nhược Tân và Tạ Thừa Vũ.

Cô là vợ chính thức của Tạ Thừa Vũ, nhưng hắn lại hoàn toàn phớt lờ cô, công khai qua lại với Hứa Nhược Tân, hơn nữa hai người họ còn có con với nhau.

Trong mắt mọi người, cô chỉ là một người vợ bị ruồng bỏ đáng thương và nực cười.

Bây giờ Hứa Nhược Tân gặp chuyện, mà lại là lúc đang nói chuyện với cô. Mặc dù họ không nói thẳng, nhưng Nam Tiêu biết, họ chắc chắn nghĩ rằng chính cô đã đẩy Hứa Nhược Tân xuống.

Nam Tiêu nhắm mắt lại, ôm lấy đôi vai đang run rẩy của mình, ôm thật chặt.

"Tiêu Tiêu, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?"

Chu Duệ Thành đi tới, đặt tay lên vai Nam Tiêu hỏi.

Chu Duệ Thành là một người hiền lành, anh nhìn Nam Tiêu với vẻ mặt lo lắng, hoàn toàn khác với ánh mắt xem kịch vui của những người khác.

Trong lòng Nam Tiêu dâng lên một nỗi tủi thân, đang định nói thì mấy bóng người từ góc hành lang sải bước đi tới, dừng lại trước cửa phòng bệnh.

Người đi đầu chính là Tạ Thừa Vũ. Hắn mặc quần tây và áo sơ mi, tóc hơi rối, gương mặt trầm xuống đến mức có thể nhỏ ra nước:

"Xảy ra chuyện gì?"

Lúc lên xe cứu thương, Chu Duệ Thành đã gọi điện cho hắn. Khi đó Tạ Thừa Vũ đang làm việc, hắn đã bỏ dở tập tài liệu trong tay để vội vã chạy đến.

Hắn liếc nhìn cánh cửa phòng bệnh đang đóng chặt:

"Nhược Tân ở trong đó à?"

"Đúng vậy, cô ấy vẫn đang an thai, Tạ tổng xin hãy bình tĩnh."

Chu Duệ Thành lập tức nói.

Tạ Thừa Vũ liếc nhìn anh một cái, rồi chuyển ánh mắt sang Nam Tiêu đang ngồi bên cạnh, nhìn một lúc rồi lại thu lại.

Hắn lại hỏi một lần nữa chuyện gì đã xảy ra, Hứa Nhược Tân làm thế nào mà rơi xuống nước, nhưng mấy người có mặt ở đó cứ nhìn nhau, ấp úng, không ai dám lên tiếng.

Lúc này, trợ lý của Hứa Nhược Tân là Phương Phương đi ra, nhỏ giọng nói:

"Lúc đó chị Nhược Tân đang nói chuyện với cô Nam ở bên hồ, chị Nhược Tân dường như muốn cô Nam sửa lại kịch bản của cảnh quay tiếp theo."

"Tôi không biết họ đã nói chuyện thế nào, lúc tôi nhìn thấy thì chị Nhược Tân đã rơi xuống nước rồi, còn cô Nam thì đứng trên bờ."

Phương Phương này là một cô gái rất thật thà, lời cô ấy nói cũng không sai. Đứng từ góc độ của cô ấy, sự việc quả thực đã diễn ra như vậy, nhưng nói ra như thế này thì lại quá mang tính chỉ điểm.

Tất cả mọi người đều nhìn Nam Tiêu, kể cả chính Tạ Thừa Vũ.

Ánh mắt Tạ Thừa Vũ đen kịt, không nhìn ra cảm xúc gì, nhưng rõ ràng là hắn không vui.

Chu Duệ Thành liếc qua liếc lại giữa hai vợ chồng, khuỷu tay huých nhẹ Nam Tiêu, nói nhỏ:

"Tiêu Tiêu, em giải thích đi, lúc đó đã xảy ra chuyện gì?"

Chu Duệ Thành hoàn toàn tin tưởng Nam Tiêu. Nhưng bây giờ mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ, Nam Tiêu rõ ràng không chịu nổi, cứ ngồi im không nói gì, như vậy rất dễ bị hiểu lầm, nên Chu Duệ Thành đã ra tay giúp cô.

Nam Tiêu tái mặt ngẩng đầu lên, nói:

"Lúc đó tôi vừa vào đoàn phim, định đến phòng nghỉ đọc sách thì bị Hứa Nhược Tân chặn lại."

"Cô ấy yêu cầu tôi sửa kịch bản của cảnh quay tiếp theo, tôi từ chối, rồi quay đầu bỏ đi."

"Tôi đi chưa được hai bước thì nghe thấy tiếng thét, quay đầu lại thấy Hứa Nhược Tân đã rơi xuống hồ, đang vùng vẫy trong đó, sau đó có người đến cứu cô ấy."

"Sự việc là như vậy."

Nam Tiêu thuật lại tình hình lúc đó. Cô không biết những người này có tin hay không, nhưng bản thân cô thì không thẹn với lòng.

Cô cảm nhận được một ánh mắt sắc bén từ trên đỉnh đầu đang nhìn chằm chằm mình, đó là Tạ Thừa Vũ, nhưng cô không ngẩng đầu lên đối diện với hắn.

Lúc này, y tá đẩy cửa phòng bệnh ra, kéo khẩu trang xuống nói:

"An thai rất thành công, con của cô Hứa không có vấn đề gì, chỉ là thời gian này cần nghỉ ngơi nhiều hơn, đề nghị tạm dừng công việc một tuần, nằm nghỉ trên giường."

Nghe vậy, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, hỏi:

"Chị Nhược Tân tỉnh chưa ạ?"

"Chúng tôi vào thăm được không ạ?"

"Cô Hứa bây giờ đã tỉnh táo, có thể vào thăm, nhưng không quá mười phút."

Y tá rời đi, Tạ Thừa Vũ đi vào trước, Chu Duệ Thành và những người khác cũng nhanh chóng theo sau.

Nam Tiêu cũng đứng dậy, nhưng không vào ngay.

Bây giờ cô đã tỉnh táo lại đôi chút. Nghĩ lại chuyện đã xảy ra hôm nay, cô càng cảm thấy vô lý.

Lúc đó cô hoàn toàn không chạm vào Hứa Nhược Tân, chắc chắn là cô ta đã tự mình nhảy xuống hồ. Tại sao cô ta lại làm vậy? Là để vu oan cho cô sao? Nhưng cô ta không có động cơ.

Nếu Tạ Thừa Vũ không chịu ly hôn, cứ phớt lờ Hứa Nhược Tân, thì việc cô ta bày trò hãm hại mình còn có thể hiểu được.

Nhưng bây giờ Tạ Thừa Vũ hoàn toàn đứng về phía Hứa Nhược Tân, thời gian chờ ly hôn của cô và hắn cũng sắp hết. Hứa Nhược Tân đáng lẽ phải đang ở trong trạng thái sự nghiệp và tình yêu đều viên mãn, tại sao cô ta lại làm vậy?

Hơn nữa cô ta nhảy xuống hồ, người bị tổn thương nặng nhất là đứa bé trong bụng cô ta, tại sao cô ta lại hại chính con mình?

Không thể nào chỉ vì cô không chịu sửa kịch bản cho cô ta mà cô ta lại nhảy xuống để uy hiếp mình được, điều đó quá vô lý.

Nam Tiêu muốn tìm hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cô ngẩng đầu nhìn vào phòng bệnh, rồi cùng mọi người bước vào.

"Thừa Vũ, anh đến rồi."

Hứa Nhược Tân chìa bàn tay trắng bệch ra, nắm lấy cánh tay Tạ Thừa Vũ, yếu ớt nói:

"Em sợ quá, em bé trong bụng suýt nữa là mất rồi. . ."

Nói xong, Hứa Nhược Tân "lách tách" rơi lệ, cô ta vội quay đi, lau khô nước mắt.

Tạ Thừa Vũ đứng bên giường bệnh, mặt lạnh như tiền:

"Lúc đó đã xảy ra chuyện gì, tại sao cô lại rơi xuống nước?"

Hứa Nhược Tân cắn môi, ngẩng đầu nhìn Nam Tiêu đang đứng ở cửa phòng bệnh, mọi người vì hành động này cũng nhìn về phía Nam Tiêu.

"Lúc đó, tôi đang nói chuyện với cô Nam."

Hứa Nhược Tân yếu ớt nói:

"Tôi bảo cô Nam sửa kịch bản, cô Nam không chịu sửa, lại còn tức giận vì yêu cầu của tôi."

"Vì vậy, cô Nam đã dồn ép tôi, tôi cứ lùi lại mãi. Lúc đó tôi sợ quá, càng lùi càng xa, không cẩn thận ngã xuống hồ."

Nói xong, mọi người đều nhìn Nam Tiêu bằng ánh mắt kỳ lạ, như không thể ngờ cô lại là một người độc ác đến vậy.

Nam Tiêu tức đến mức toàn thân run rẩy, nhưng cô cố gắng giữ bình tĩnh, đi đến bên giường bệnh nói:

"Cô đang nói dối!"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play