Lúc này, từ căn phòng phía sau lại có một người bước ra, chính là Nghiêm Hạo Ninh trong bộ đồ thường ngày, vẻ mặt lạnh như băng.

Thấy Lâm Yên và chàng trai xa lạ đẹp mã này lần lượt bước ra từ cùng một phòng, Lâm Yên lại ăn mặc như vậy, trên cổ còn có dấu hôn, Lệ Cảnh Đình sao có thể không hiểu chuyện gì đã xảy ra?

Mạch máu toàn thân anh ta như muốn nổ tung, anh ta vung nắm đấm về phía Nghiêm Hạo Ninh.

Nghiêm Hạo Ninh bị đánh một cú cũng không chịu yên, lập tức đứng dậy đánh trả. Thế là hai người lao vào nhau, cảnh tượng trở nên hỗn loạn.

"Lệ Cảnh Đình, anh điên rồi à? Dừng tay lại cho tôi!" Thấy hai người họ đánh nhau, Lâm Yên tức điên lên, xông vào định kéo họ ra.

Nhưng hai người đàn ông to lớn đang đánh nhau, một cô gái yếu đuối xông vào can ngăn là rất nguy hiểm. Nam Tiêu lập tức kéo cô lại:

"Yên Yên, đừng manh động."

Nam Tiêu cũng rất sợ, chủ yếu là sợ Nghiêm Hạo Ninh bị Lệ Cảnh Đình đánh cho tàn phế, cô theo bản năng nhìn về phía Tạ Thừa Vũ.

Tạ Thừa Vũ đã sớm phản ứng, xông lên can ngăn.

Chẳng mấy chốc, Tạ Thừa Vũ đã kéo được hai người ra. Anh ghì chặt vai Lệ Cảnh Đình, nói nhỏ:

"Đừng manh động."

Nghiêm Hạo Ninh cũng đứng dậy, ánh mắt vừa quật cường vừa tàn nhẫn như một con sói con dán chặt vào Lệ Cảnh Đình. Anh lau khoé miệng, ra chiều "anh còn muốn đánh nữa tôi xin sẵn lòng tiếp" .

Lâm Yên nhìn hai người, thấy vết thương trên người Nghiêm Hạo Ninh nặng hơn, có lẽ là do Lệ Cảnh Đình ra tay trước. Cô giận không kìm được, xông lên tát Lệ Cảnh Đình một cái.

Một tiếng "bốp" vang lên, cả không gian chìm vào tĩnh lặng. Mọi người đều không ngờ trong tình huống này, Lâm Yên lại dám đánh Lệ Cảnh Đình.

Lệ Cảnh Đình tức đến muốn hộc máu, run rẩy hỏi:

"Em đi với thằng đàn ông khác, còn vì nó mà đánh tôi? Lâm Yên, em không muốn sống yên ổn nữa phải không?"

"Sống được thì sống, không sống được thì ly hôn." Lâm Yên mất kiên nhẫn đáp.

Trước đây, toàn là Lệ Cảnh Đình dùng chuyện ly hôn để uy hiếp cô. Mỗi lần hai người cãi nhau dù kịch liệt đến đâu, chỉ cần Lệ Cảnh Đình nói ra hai chữ "ly hôn", Lâm Yên liền không dám hó hé, hèn mọn đến cùng cực.

Nhưng bây giờ, khi nghe hai chữ đó, cô không còn cảm giác gì nhiều, ngược lại còn thấy ly hôn sẽ tốt hơn, thanh thản hơn.

Sau khi nói xong hai chữ đó trước ánh mắt không thể tin nổi của Lệ Cảnh Đình, Lâm Yên đỡ Nghiêm Hạo Ninh rời đi.

"Vết thương có nặng không? Dưới lầu có phòng y tế, chúng ta qua đó xem sao." Cô nói nhỏ. "Được."

Nghiêm Hạo Ninh gật đầu.

Nhìn Lâm Yên và người đàn ông khác dần đi xa, mạch máu của Lệ Cảnh Đình như muốn nổ tung.

Nam Tiêu liếc Tạ Thừa Vũ một cái rồi nhanh chóng đuổi theo. Trong lúc y tá băng bó cho Nghiêm Hạo Ninh, cô kéo Lâm Yên sang một bên, lén hỏi:

"Hôm qua xảy ra chuyện gì vậy, cậu và Nghiêm Hạo Ninh có gì với nhau à?"

Lâm Yên gãi đầu, giọng có chút bực bội:

"Uống say quá, không biết có ngủ với nhau không nữa, nhưng kệ đi, chẳng sao cả."

Thấy thái độ này của cô, Nam Tiêu ngược lại thấy yên tâm, chỉ cần Lâm Yên không còn quá để tâm đến Lệ Cảnh Đình là tốt rồi.

Bên kia, mặc dù Lệ Cảnh Đình muốn ở lại để tiếp tục đánh nhau với Nghiêm Hạo Ninh, nhưng đã bị Tạ Thừa Vũ cho mấy vệ sĩ kéo về. Thế là chuyện này xem như đã qua.

Vài ngày sau, cả nhóm trở về thành phố. Khi Nam Tiêu đang ở nhà dọn dẹp đồ đạc thì Tạ Thừa Vũ đột nhiên tìm đến.

Hai ngày nay cô không nghe thấy động tĩnh gì từ phía Tạ Thừa Vũ và Lệ Cảnh Đình, không ngờ anh lại đến thẳng đây, cô hỏi:

"Tạ tổng, có chuyện gì sao?"

Tạ Thừa Vũ ngồi trong phòng khách nhà cô một lúc mà không nói gì.

Nam Tiêu cảm thấy ở một mình với anh đã đủ khó xử, anh lại còn im lặng như vậy, khiến cảm giác khó xử tăng lên gấp bội. Cô đành giả vờ vào bếp lấy nước để tránh xa anh.

Không ngờ Tạ Thừa Vũ lại đi theo, đứng trước bồn rửa, cúi đầu nhìn gò má mềm mại của cô, hỏi:

"Nam Tiêu, em đã từng ngủ với người đàn ông khác chưa?"

". . ."

Câu hỏi này quá riêng tư, Nam Tiêu bị bất ngờ, cảm thấy vừa khó xử vừa xấu hổ.

"Sao không trả lời?" Thấy cô đứng im không nói, Tạ Thừa Vũ hỏi.

Nam Tiêu đã bình tĩnh lại, nhưng vẫn không hiểu tại sao anh lại hỏi câu đó, cô hỏi ngược lại:

"Tạ tổng, ý anh là gì?"

"Không có gì, chỉ hỏi bâng quơ thôi."

"Vậy thì tôi có quyền không trả lời, và tôi không muốn trả lời."

Người đàn ông duy nhất cô từng ngủ cùng chính là anh. Nhưng anh không chỉ ngủ với cô mà còn ngủ với cả Hứa Nhược Tân, trong lòng anh cũng thích Hứa Nhược Tân hơn. Chỉ cần nghĩ đến điều này là Nam Tiêu lại thấy buồn.

Vậy mà Tạ Thừa Vũ còn chủ động nhắc đến, Nam Tiêu càng không muốn nói chuyện với anh nữa.

"Tại sao không trả lời?" Giọng Tạ Thừa Vũ lạnh đi.

Nếu cô chưa từng ngủ với người đàn ông khác, chỉ cần trả lời là "chưa" là được. Nói "không muốn trả lời" là có ý gì, chẳng lẽ Nam Tiêu thực sự. . . Lòng Tạ Thừa Vũ chùng xuống.

"Vấn đề này quá riêng tư, tôi không trả lời cũng là chuyện bình thường mà." Sắc mặt Nam Tiêu hơi căng thẳng.

Đây là sự thật, Tạ Thừa Vũ im lặng, không trả lời.

Nam Tiêu quay lưng đi, nói:

"Tạ tổng đã có con với cô Hứa rồi, còn đến hỏi tôi chuyện này làm gì, thật quá nực cười. . . Anh về đi."

Trong chuyện có con với Hứa Nhược Tân, Tạ Thừa Vũ luôn là người đuối lý. Anh không nói gì thêm, chỉ nhìn Nam Tiêu thật sâu rồi rời khỏi nhà cô.

Tạ Thừa Vũ về đến nhà, mở cửa ra đã thấy Lệ Cảnh Đình ngồi bệt trên tấm thảm trước sofa. Anh ta đã say mèm, nhưng vẫn với tay lấy chai rượu chưa mở trên bàn.

Anh bước nhanh tới, giật lấy chai rượu trong tay Lệ Cảnh Đình, lạnh mặt nói:

"Đừng uống nữa."

Lệ Cảnh Đình mơ màng ngẩng đầu:

"Cậu đi đâu về đấy?"

Tạ Thừa Vũ ngồi xuống sofa, kéo Lệ Cảnh Đình dậy:

"Đi tìm Nam Tiêu."

Nhắc đến Nam Tiêu, Lệ Cảnh Đình lại nhớ đến Lâm Yên, nhớ đến chuyện cô đã ngủ với người đàn ông khác, hận không thể say chết đi cho rồi, lại đưa tay ra lấy chai rượu.

Tạ Thừa Vũ dứt khoát đứng dậy cất chai rượu vào tủ lạnh, rồi ngồi xuống nói:

"Nếu cậu thực sự không thích Lâm Yên, thì buông tha cho cô ấy đi. Nếu không buông được thì hãy sống tốt với cô ấy."

"Tôi không sống tốt với cô ấy chỗ nào?" Lệ Cảnh Đình say khướt ngẩng đầu.

Tạ Thừa Vũ kéo anh ta vào phòng tắm, cầm vòi sen xối thẳng nước lạnh lên đầu Lệ Cảnh Đình. Lệ Cảnh Đình giật mình tỉnh rượu ngay lập tức, hét lên:

"Mẹ kiếp! Cậu làm cái quái gì vậy!"

"Tỉnh chưa?" Tạ Thừa Vũ tắt vòi hoa sen, lạnh lùng nói: "Nếu cậu đã tỉnh mà vẫn cảm thấy trước đây mình đã sống tốt với Lâm Yên, thì cứ tiếp tục diễn đi."

Nói xong, anh mặc kệ sắc mặt Lệ Cảnh Đình khó coi đến đâu, đi thẳng vào phòng lấy một bộ chăn nệm đặt trong phòng ngủ phụ, đẩy Lệ Cảnh Đình vào, đóng cửa lại rồi về phòng mình ngủ.

Trong bóng tối, Tạ Thừa Vũ nhìn chằm chằm lên trần nhà, lòng phiền muộn vô cùng.

Anh không ngờ Lâm Yên lại xảy ra chuyện như vậy. Anh thì không quan tâm đến Lâm Yên, nhưng Nam Tiêu và Lâm Yên thân thiết như vậy, liệu cô có. . .

Nghĩ đến thái độ lạnh lùng của Nam Tiêu lúc nãy, đầu Tạ Thừa Vũ càng đau hơn. Anh ép mình nhắm mắt lại, tự nhủ không được suy nghĩ lung tung nữa, rồi bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play