Trưa hôm đó, Hứa Nhược Tân lại đến phòng bệnh của Tạ Hoài Ngọc. Cô ta đặt bình hoa tươi lên bàn, cúi đầu nhìn anh, lo lắng hỏi:

"Tình hình anh ấy thế nào rồi?"

"Chuyên gia nước ngoài đã đến và đang điều trị cho thiếu gia. Liệu trình này khoảng năm ngày sẽ kết thúc. Nếu sau khi kết thúc thiếu gia tỉnh lại được thì sẽ an toàn, còn nếu không tỉnh lại được, thì. . ."

Đứng bên cạnh, người giúp việc của nhà chú hai họ Tạ không dám nói thẳng ra là thiếu gia sắp tiêu đời, chỉ cúi đầu, vẻ mặt có chút khó xử.

Hứa Nhược Tân ra vẻ lo lắng, thở dài:

"Hoài Ngọc thật không may, đều tại tên tài xế gây tai nạn kia, sao trên đời lại có kẻ đáng ghét như vậy!"

Hứa Nhược Tân và Tạ Hoài Ngọc có mối quan hệ rất tốt, đây cũng không phải lần đầu tiên cô ta đến thăm anh. Người giúp việc thấy cô ta ngồi bên giường bệnh, có vẻ như muốn nói chuyện với Tạ Hoài Ngọc, liền cẩn thận lui ra ngoài, còn chu đáo đóng cửa phòng bệnh lại.

Ngay khoảnh khắc đó, sắc mặt Hứa Nhược Tân thay đổi. Ánh mắt cô ta trở nên sắc lẹm, nhìn Tạ Hoài Ngọc với vẻ căm hận.

Tạ Hoài Ngọc nằm trên giường bệnh, mặc bộ đồ bệnh nhân, người gầy đi trông thấy so với mấy ngày trước.

Sắc mặt anh tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, trông không chút phòng bị. Chỉ cần rút ống oxy ra, anh sẽ đi đời nhà ma. Hứa Nhược Tân nghĩ vậy, tay cô ta từ từ đưa tới, chuẩn bị hành động.

"Cốc cốc cốc."

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên. Hứa Nhược Tân giật nảy mình, theo phản xạ rụt tay lại như bị bỏng.

Cửa mở, Tạ Thừa Vũ bước vào. Thấy Hứa Nhược Tân ngồi bên giường bệnh, anh khựng lại một chút rồi hỏi:

"Cô đến khi nào?"

"Em vừa đến, qua xem Hoài Ngọc thế nào."

Tim Hứa Nhược Tân đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng vẻ mặt vẫn không hề biến sắc.

Tạ Thừa Vũ gật đầu, gọi y tá đến hỏi về tình hình của Tạ Hoài Ngọc. Hứa Nhược Tân cũng giả vờ chăm chú lắng nghe, sau đó thấy Tạ Thừa Vũ cùng bác sĩ thảo luận về phác đồ điều trị, cô ta liền tìm một cái cớ rồi rời đi.

Trở lại xe, Hứa Tự Cường và Trần Liên đều ngồi ở ghế trước. Trần Liên cẩn thận hỏi:

"Tạ Hoài Ngọc sao rồi con?"

"Cũng vậy thôi ạ. Thừa Vũ nói bác sĩ đã lập xong phác đồ điều trị rồi, liệu trình kéo dài năm ngày, phải xem kết quả cuối cùng. Nếu điều trị tốt thì anh ấy sẽ tỉnh lại."

Giọng Hứa Nhược Tân âm u, ý đồ không muốn Tạ Hoài Ngọc tỉnh lại vô cùng rõ ràng.

Trần Liên và Hứa Tự Cường nhìn nhau. Trần Liên dè dặt hỏi:

"Trước đây quan hệ của con với Hoài Ngọc không phải tốt lắm sao? Cậu ấy còn giúp con nhiều mà, tại sao con lại muốn làm chuyện đó với cậu ấy. . ."

Trần Liên không nói hết câu.

Tuy bà cũng không phải người hiền lành gì, nhưng nghĩ đến hai người mới cách đây không lâu còn thân thiết như vậy, giờ một người lại muốn đẩy người kia vào chỗ chết, bà có chút sợ hãi.

Hứa Nhược Tân bực bội nói: "Bảo đi làm việc thì cứ đi đi, hỏi nhiều làm gì." Trong lời nói không có chút tôn trọng nào đối với cha mẹ.

Trong mắt cô ta, Trần Liên và Hứa Tự Cường chỉ là những người nông dân quê mùa, ít hiểu biết. Đôi khi cô ta thực sự không muốn nói chuyện với họ, càng không muốn họ can dự quá nhiều vào chuyện của mình, nhưng trớ trêu thay, rất nhiều việc lại cần đến sự giúp đỡ của họ.

Ví dụ như vụ tai nạn xe của Tạ Hoài Ngọc, cuối cùng có thể thành công là nhờ vào những người bạn giang hồ của Hứa Tự Cường, nên cô ta không thể không nói chuyện với cha mẹ.

Trần Liên cảm thấy Hứa Nhược Tân còn máu lạnh hơn cả mình tưởng tượng. Bà hy vọng con gái có được cuộc sống vinh hoa phú quý, nhưng không muốn con bé trở thành người như vậy.

Bà đang định khuyên nhủ con gái thì Hứa Tự Cường vỗ nhẹ vào người bà, nói nhỏ:

"Con bé muốn làm gì thì cứ để nó làm, đừng nhiều lời."

Trần Liên nghĩ đến việc nếu mình nói nhiều, Hứa Nhược Tân sẽ lại tức giận, đành thở dài, không nói gì nữa.

Nam Tiêu lại đến thăm Tạ lão gia. Cô ở lại Tạ gia nửa ngày thì đột nhiên nhận được điện thoại của Lâm Yên rủ đi ăn. Cô liền rời khỏi Tạ gia, lái xe đến một nhà hàng trên phố Thành Hoa.

Bước vào nhà hàng, Nam Tiêu phát hiện không chỉ có Lâm Yên mà Nghiêm Hạo Ninh cũng ở đó. Cô không khỏi tò mò, hỏi:

"Sao hai người lại gặp nhau ở đây thế?"

Nghiêm Hạo Ninh là nam phụ trong "Khâm Nhiên Truyện", quan hệ với Nam Tiêu vẫn luôn rất tốt, nhưng anh và Lâm Yên chỉ mới gặp nhau một lần trong phòng nghỉ của Nam Tiêu.

Ấy vậy mà lúc Nam Tiêu vào nhà hàng, cô lại thấy hai người họ đang nói chuyện, trông rất thân thiết, thật kỳ lạ.

Lâm Yên là người phóng khoáng, cởi mở, nên đương nhiên là nói cười vui vẻ. Nghiêm Hạo Ninh thường ngày lạnh lùng, xa cách, nhưng khi nói chuyện với Lâm Yên lại chăm chú nhìn cô, nghiêm túc trả lời từng câu. Đối với anh, thái độ này đã là cực kỳ trân trọng rồi. Nam Tiêu tò mò chết đi được.

"Hôm nay tớ đi tham dự một sự kiện thì gặp anh ấy. Tớ nhớ chuyện lần trước anh ấy chia tay bạn gái nên hơi tò mò, liền kéo lại hỏi vài câu. Sau đó bọn tớ nói chuyện một lúc, sự kiện kết thúc thì rủ nhau đi ăn luôn."

Nam Tiêu biết sự kiện mà Lâm Yên nói đến.

Lâm Yên là người tổ chức sự kiện, còn Nghiêm Hạo Ninh là người đại diện được mời đến. Hai người họ gặp nhau cũng không có gì lạ.

Lâm Yên không phải là người quá nhiều chuyện, nhưng cô ấy rất dễ bắt chuyện. Gặp người quen thì chủ động hỏi vài câu cũng là chuyện bình thường. Nam Tiêu ngồi xuống, hỏi:

"Hai người gọi món chưa? Chưa thì mình gọi nhanh đi, tớ đói chết mất."

Vốn dĩ Tạ lão gia định giữ cô lại ăn cơm, nhưng cô sợ đụng phải Trịnh Lệ Như nên cứ từ chối mãi. Sau đó, Lâm Yên gọi điện rủ đi ăn xem như đã giúp cô có cớ rời đi.

"Chưa, đang đợi cậu đây. Cậu gọi trước đi."

Lâm Yên đưa thực đơn cho Nam Tiêu. Nam Tiêu chọn hai món mình thích, rồi hỏi Lâm Yên và Nghiêm Hạo Ninh:

"Hai người ăn gì?"

"Cậu cứ chọn đi."

"Được."

Ba người gọi tổng cộng bảy tám món, vừa trò chuyện vừa chờ đợi. Chẳng mấy chốc, các món ăn đã lần lượt được dọn lên.

Nam Tiêu vừa ăn vừa quan sát hai người họ, cứ cảm thấy Lâm Yên và Nghiêm Hạo Ninh có gì đó không ổn.

Lúc đầu, Lâm Yên trêu chọc Nghiêm Hạo Ninh, có chút giống như đang dỗ trẻ con, nhưng lại không hoàn toàn giống. Có mấy lần cô ấy đã chọc cho Nghiêm Hạo Ninh đỏ mặt.

Sau đó, khí thế của Nghiêm Hạo Ninh dâng lên, anh bắt đầu đảo khách thành chủ, quản cả chuyện uống rượu của Lâm Yên, còn rất nghiêm túc nói: "Chị uống ít thôi, không tốt cho sức khỏe đâu." Cái vẻ nghiêm túc răm rắp đó khiến Nam Tiêu cũng phải bật cười.

Sau đó Nam Tiêu quan sát kỹ hơn, cảm thấy có gì đó không đúng.

Là ảo giác sao? Cứ có cảm giác hai người này đang tán tỉnh nhau. . .

Ăn xong, Nghiêm Hạo Ninh đi trước, Nam Tiêu lập tức hỏi Lâm Yên:

"Hai người thế nào rồi, sao không khí mập mờ thế?"

"Mập mờ á?" Lâm Yên sờ cằm.

"Tớ chỉ là lần đầu gặp kiểu con trai như này nên thấy thú vị thôi."

Nếu không gặp Lệ Cảnh Đình, tính cách của Lâm Yên thực ra rất độc lập và mạnh mẽ. Cô ấy muốn làm gì chưa bao giờ để ý đến ánh mắt người khác, cứ thẳng tay mà làm, kể cả chuyện tán tỉnh đàn ông cũng vậy.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play