"Cô Nam, nghe nói cô bị mẹ của Thừa Vũ mắng à?"

Một giọng nói dịu dàng vang lên. Nam Tiêu quay lại, thấy Hứa Nhược Tân đang đi tới. Cô ta vẫn thanh lịch như mọi khi, thái độ cũng vô cùng tự nhiên, cứ như thể không phải đến để châm chọc mà chỉ tiện đường hỏi thăm tình hình.

Hứa Nhược Tân đúng là một người phụ nữ lợi hại, ngay cả khi mỉa mai người khác cũng vẫn toát ra khí chất, không hề hạ thấp đẳng cấp của mình.

Nam Tiêu nghĩ một lát rồi nói:

"Đúng vậy, bà ấy đúng là không có não, chẳng phân biệt đúng sai đã nhảy vào chỉ trích tôi. Tôi chưa từng thấy ai như vậy. Sao, cô đến để an ủi tôi à?"

Câu nói này khiến Hứa Nhược Tân cứng họng. Vài loại cảm xúc lướt qua mắt cô ta, rồi cô ta ngẩng đầu lên, mỉm cười nói:

"An ủi hay không thì khoan hãy nói. Đó là mẹ của Thừa Vũ, sao cô Nam có thể nói bà ấy không có não được? Cô không tôn trọng trưởng bối như vậy, có phải là quá đáng lắm không. . ."

Ngón tay sơn móng đỏ của cô ta che môi, khẽ cười, ý châm chọc nhằm vào Nam Tiêu vô cùng rõ ràng.

Nam Tiêu chính là đang đợi câu này của cô ta. Cô cũng nhếch mép, đáp lại:

"Cô không thấy bà ta đã nói gì trên Weibo à? Không một câu nào là sự thật, lại còn sỉ nhục tôi thậm tệ. Nói bà ta không có não còn là nhẹ đấy."

"Cô cứ bênh bà ta một cách mù quáng như vậy, chẳng phải cũng chứng tỏ cô là người không nói lý lẽ sao? Đó là điều thứ nhất."

"Thứ hai, mẹ của Tạ Thừa Vũ thì sao? Tôi và Tạ Thừa Vũ chẳng có chút quan hệ nào, bà ta đối với tôi cũng chỉ là người dưng nước lã. Tại sao tôi phải kính trọng một người chỉ vì bà ta lớn hơn tôi hai mươi mấy tuổi?"

"Trưởng bối đức cao vọng trọng thì tự nhiên phải kính nể. Nhưng nếu một bà chằn ngoài chợ hay một kẻ ăn vạ nào đó cũng đáng được kính trọng, thì xã hội này loạn hết cả rồi."

Lời chỉ trích của Nam Tiêu có lý có lẽ, khiến Hứa Nhược Tân mặt mày sa sầm, nhất thời không nói nên lời.

Những người vây xem xung quanh đều đã đọc hot search sáng nay. Thấy Hứa Nhược Tân đến gây sự với Nam Tiêu, ai cũng vểnh tai hóng chuyện, chờ xem trò cười của cô. Nào ngờ Nam Tiêu đối đáp đâu ra đấy, từng câu từng chữ đều dồn Hứa Nhược Tân vào thế bí.

Những người này muốn xem trò cười của Nam Tiêu không phải vì có thù oán gì với cô hay đứng về phía Hứa Nhược Tân, họ chỉ đơn giản là đám đông thích hóng chuyện, thấy ai gặp xui cũng đều vui vẻ.

Tuy không xem được trò cười của Nam Tiêu, nhưng được chứng kiến Hứa Nhược Tân bẽ mặt, họ cũng khá hả hê, lại cúi đầu xì xào bàn tán, còn liếc nhìn Hứa Nhược Tân với ánh mắt giễu cợt. Sắc mặt Hứa Nhược Tân càng lúc càng khó coi.

"Cô Nam, lợi hại thật đấy, đúng là không hổ danh biên kịch. Trước đây tôi không nhận ra cô lại sắc sảo thế này, từ sau khi tháo khẩu trang ra, tài ăn nói của cô Nam ngày càng rõ rệt nhỉ."

Lời này của Hứa Nhược Tân rõ ràng là đang ám chỉ Nam Tiêu cậy mình xinh đẹp mà lên mặt.

Nam Tiêu lạnh lùng nhìn cô ta:

"Tôi không dám nói mình làm biên kịch thì thông minh hơn người khác, nhưng ít nhất năng lực logic của tôi mạnh hơn cô."

"Tôi chẳng thấy phẩm hạnh và phong cách của mình có gì khác biệt giữa lúc đeo và tháo khẩu trang cả. Nguyên tắc của tôi trước sau như một: người không phạm tôi, tôi không phạm người; nếu người phạm tôi, tôi tất trả lại gấp đôi. Thế nên cô không cần phải nói năng xóc xiểm như vậy."

Ý tứ quá rõ ràng, chính là Hứa Nhược Tân đã chọc vào cô trước, nên cô mới mỉa mai lại như vậy.

Bên cạnh có người chỉ vào hai người họ nói:

"Đúng thế, ban đầu Tiêu Tiêu có làm gì sai đâu, tại sao mẹ Tạ Thừa Vũ mắng cô ấy trên mạng thì cô ấy phải nhận chứ."

"Những lời trên mạng đó chưa chắc đã là thật, toàn là do mẹ Tạ Thừa Vũ một mình bịa ra, ai mà biết thật giả thế nào."

Nghe vậy, Hứa Nhược Tân càng tức giận hơn. Vẻ thanh lịch biến mất, thay vào đó là sự sắc bén, trông cũng có vài phần khí thế.

"Nam Tiêu, cô cũng lợi hại nhỉ. Đến đoàn phim chưa bao lâu đã lôi kéo được lòng người, khiến ai cũng bênh vực cho cô."

"Đừng, nói về khoản lôi kéo lòng người thì tôi đâu có bằng cô được. Dù sao thì cô trước nay vẫn luôn là người khéo léo, giỏi xã giao mà." Nam Tiêu lạnh lùng đáp.

Hứa Nhược Tân nhất thời không nói nên lời. Nam Tiêu liếc cô ta một cái rồi nói tiếp:

"Tôi không hiểu, tại sao cô cứ phải bám lấy tôi không buông?"

"Tôi và Tạ Thừa Vũ đã ly hôn từ lâu, giữa chúng tôi chẳng còn chút quan hệ nào. Vậy mà cô cứ kiếm cớ gây sự với tôi. Có phải cô không tự tin vào tình cảm của Tạ Thừa Vũ nên mới làm vậy không?"

Câu nói này như nhát dao đâm thẳng vào tim đen của Hứa Nhược Tân, cô ta như muốn nổ tung ngay lập tức.

Nếu là trước kia nghe những lời này, cô ta sẽ không tức giận đến thế. Nhưng bây giờ cô ta đã biết Tạ Thừa Vũ thực sự thích Nam Tiêu, vậy câu nói này của Nam Tiêu là có ý gì, là đang khoe khoang trước mặt cô ta sao?

Thực ra Nam Tiêu chẳng nghĩ nhiều đến thế. Trong lòng cô, Tạ Thừa Vũ có lẽ thực sự có chút để tâm đến cô, nhưng chắc chắn anh vẫn thích Hứa Nhược Tân hơn, nếu không tại sao lại lên giường và có con với cô ta?

Nam Tiêu chỉ là bị Hứa Nhược Tân hết lần này đến lần khác gây sự đến phát bực, nên mới mỉa mai mấy câu như vậy.

Thấy sắc mặt Hứa Nhược Tân biến đổi không ngừng, có vẻ như thực sự bị mình chọc tức, Nam Tiêu cảm thấy thoải mái hơn.

Cô quay người trở lại phòng nghỉ, mở điện thoại, thấy trên mạng ngập tràn những tin nhắn chửi bới mình, lông mày lại nhíu chặt.

Dù đã tự nhủ không nên chấp nhặt với kẻ không có não, nhưng những chuyện thế này đúng là không thể nhịn được. Cô dứt khoát tắt điện thoại, không xem những tin nhắn đó nữa.

Nhưng đến khoảng trưa, sau khi làm xong công việc của buổi sáng, Nam Tiêu lại không nhịn được mà mở điện thoại ra xem tin tức.

Lúc này, cô phát hiện tài khoản của Trịnh Lệ Như đã bị khoá, những bài Weibo được các tài khoản marketing đăng lại cũng đã biến mất, thậm chí tài khoản của một số blogger lớn dẫn đầu việc chửi bới cô cũng bay màu.

Cùng lúc đó, Weibo chính thức của Tập đoàn Tạ thị cũng đăng một thông báo, đại ý nói rằng mối quan hệ của Tạ tổng và vợ cũ rất tốt, họ chia tay trong hoà bình và vẫn giữ mối quan hệ bạn bè tốt đẹp sau đó, không hề có nhiều mâu thuẫn như lời đồn.

Vợ cũ cũng là một người rất tốt, dù đã chia tay Tạ tổng, người nhà họ Tạ vẫn vô cùng kính trọng cô. Mong mọi người đừng tin vào những tin đồn trên mạng và nói những lời không hay về vợ cũ.

Dù thế nào đi nữa, sức nặng của tài khoản Weibo chính thức của Tạ thị vẫn lớn hơn nhiều so với tài khoản cá nhân của Trịnh Lệ Như.

Nhất thời, cư dân mạng đều im bặt. Nếu có bình luận thì cũng toàn là lời khen Nam Tiêu, sợ không cẩn thận nói xấu cô một câu là tài khoản của mình cũng biến mất.

Nam Tiêu tắt điện thoại, cúi đầu thầm nghĩ, chuyện này hẳn là do Tạ Thừa Vũ xử lý. Dù sao cũng không có nhiều người dám khoá tài khoản của Trịnh Lệ Như, hơn nữa Weibo chính thức của Tạ thị còn đăng thông báo, chứng tỏ người nhà họ Tạ đã biết chuyện.

Nam Tiêu có chút do dự, không biết có nên đi cảm ơn Tạ Thừa Vũ hay không. Nhưng cô lại nhớ đến những lời Hứa Nhược Tân nói với mình lúc nãy, ý định cảm ơn lập tức tan biến.

Cô vẫn nên tránh xa Tạ Thừa Vũ một chút, nếu không Hứa Nhược Tân lại đến tìm cô phát điên.

Nhưng Nam Tiêu không đi tìm Tạ Thừa Vũ, thì Tạ Thừa Vũ lại chủ động tìm đến cô. Anh đi thẳng đến phòng nghỉ của Nam Tiêu.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play