Anh sải bước đi vào, đang định nói thì Nam Tiêu quay đầu nhìn anh, đột nhiên cảm thấy ấm ức vô cùng, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Dù Tạ Hoài Ngọc và Tạ Thừa Vũ là hai người khác nhau, nhưng cô không thể không nghĩ rằng, gốc rễ của tất cả mọi chuyện đều nằm ở Tạ Thừa Vũ.
Tất cả là vì suốt ba năm qua Tạ Thừa Vũ đã phớt lờ cô, nên người nhà họ Tạ mới dám ngang nhiên bắt nạt cô như vậy.
Dù hai người chỉ là hôn nhân hợp đồng, Tạ Thừa Vũ không có nghĩa vụ phải đối tốt với cô, nhưng giá như anh có thể xuất hiện đúng lúc để bảo vệ cô một chút. . .
Nam Tiêu nhanh chóng lau nước mắt, chạy vụt qua mấy người họ.
"Cô đi đâu vậy?"
Tạ Thừa Vũ nhíu mày, lập tức đuổi theo.
Bị Tạ Hoài Ngọc chọc tức, Nam Tiêu cứ thế chạy đi mà không suy nghĩ gì. Nhưng chạy được nửa đường, cô lại nghĩ đó là phòng nghỉ của mình, có đi thì cũng phải là mấy người kia đi, dựa vào đâu mà cô phải đi?
Cô liền dừng lại ở ngưỡng cửa, nhìn chằm chằm một gốc cây ở xa để cố gắng kiềm chế cơn giận.
"Vừa rồi có chuyện gì vậy?"
Một giọng nam quen thuộc vang lên. Cô biết là Tạ Thừa Vũ đã đuổi theo, nhưng cô hoàn toàn không muốn nhìn thấy anh, liền nói:
"Vừa rồi em trai anh lại đến tìm tôi, chất vấn tôi. . ."
Cô cảm thấy mấy chữ "chất vấn tôi tại sao anh lại thích tôi" có chút khó nói, liền dừng lại, đổi cách nói khác:
"Dù sao thì cậu ta cũng nói mấy lời linh tinh, tôi rất tức giận."
Tạ Thừa Vũ biết tính cách của Tạ Hoài Ngọc, có thể tưởng tượng được cậu ta đã nói gì với Nam Tiêu. Anh khẽ nhíu mày:
"Tôi sẽ bắt cậu ta xin lỗi cô, cô đừng tức giận."
"Đừng để cậu ta đến xin lỗi tôi."
Nam Tiêu lập tức nói:
"Cậu ta mà đến trước mặt tôi thêm một lần nữa, tôi thật sự sẽ tức chết mất."
"Được, vậy không để cậu ta đến nữa."
Sắc mặt Tạ Thừa Vũ rất lạnh.
"Cô về phòng đi, đừng đứng ở đây nữa, gió lớn lắm."
Nam Tiêu gật đầu, cùng Tạ Thừa Vũ chậm rãi đi về.
Tạ Hoài Ngọc và Hứa Nhược Tân đã ra khỏi phòng nghỉ của cô. Nam Tiêu một mình đi vào, thấy Tạ Thừa Vũ đang nói chuyện với Tạ Hoài Ngọc, không biết họ nói gì, cô cũng không quan tâm, đóng cửa lại.
Mấy ngày nay cảnh sát vẫn luôn điều tra vụ việc đó. Bình thường Nam Tiêu cũng rất cẩn thận, cố gắng không ra ngoài nếu không cần thiết. Dù có ra ngoài cũng chọn ban ngày, không bao giờ đến những nơi vắng vẻ. Tối ở nhà một mình, cô không cho bất kỳ ai vào nhà, ngay cả đồ ăn ngoài cũng không dám gọi.
Cứ như vậy qua vài ngày, cuộc điều tra cuối cùng cũng có kết quả. Tạ Thừa Vũ mang một tập hồ sơ đến nhà cô, nói:
"Là Nam Thanh Thanh."
"Quả nhiên là cô ta!"
Nam Tiêu nghiến chặt răng.
Nhớ lại những lần bị Nam Thanh Thanh hãm hại lúc nhỏ, sự hoảng loạn và bất lực khi vụ nổ xảy ra mấy ngày trước, nỗi kinh hoàng và tan nát khi bị biển lửa bao trùm, mắt cô dần đỏ lên, như thể sắp rỉ máu.
Tạ Thừa Vũ theo bản năng đưa tay ra, định an ủi cô, nhưng đưa được nửa đường lại cảm thấy không thích hợp, liền rụt tay lại.
"Phùng Vân không giúp cô ta, mà là một người phụ nữ tên Lô Văn Tĩnh đã giúp. Ống giảm thanh cũng là do Lô Văn Tĩnh đề nghị lắp."
Cô đã nói rồi, với cái đầu đó của Nam Thanh Thanh thì không thể nào nghĩ ra việc lắp ống giảm thanh được.
Chỉ có điều, Lô Văn Tĩnh tuy khôn ngoan nhưng cũng chỉ là nửa vời. Nếu chuyện này do Phùng Vân nhúng tay, tuy cuối cùng cũng sẽ bị Tạ Thừa Vũ, người có tai mắt khắp nơi, phát hiện ra, nhưng chắc chắn sẽ không nhanh như vậy.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Phùng Vân là người hành sự cẩn trọng, bà ta tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy.
"Trước đó Nam Thanh Thanh đã bị bắt, bị tạm giam một đêm, nhưng Nam Phong Quốc đã bảo lãnh cho cô ta. Bây giờ cô ta đang bị Nam Phong Quốc giam lỏng trong biệt thự nhà họ Nam."
Tạ Thừa Vũ tiếp tục:
"Để tôi giúp cô đưa Nam Thanh Thanh ra, để cô ta chịu sự trừng phạt của pháp luật."
"Không cần."
Nam Tiêu lập tức nói.
Khi nghe Nam Phong Quốc bảo lãnh cho Nam Thanh Thanh, cô cảm thấy vừa bi thương vừa thất vọng.
Nhưng hiện tại Nam Phong Quốc vẫn còn tình cảm với Nam Thanh Thanh, nếu Nam Tiêu cứ một mực đối đầu với ông ta, tuy có sự giúp đỡ của Tạ Thừa Vũ sẽ thành công, nhưng chắc chắn sẽ đắc tội với Nam Phong Quốc, như vậy sẽ không thể lấy được cổ phần của Nam thị.
Đầu óc cô rất tỉnh táo, quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Sau này luôn có cơ hội để trừng trị Nam Thanh Thanh, nhưng cổ phần nếu bỏ lỡ thì sẽ không còn nữa. Bây giờ cô chỉ có thể nuốt cục tức này vào bụng.
Tạ Thừa Vũ biết suy nghĩ của cô, anh im lặng một lúc rồi nói:
"Nam Thanh Thanh đầu óc hồ đồ, lại còn liều lĩnh. Sau này cô phải cẩn thận hơn, cố gắng đừng ở lại nhà họ Nam."
"Tôi biết, thời gian qua cảm ơn anh nhiều."
Tuy có sự xử lý hiệu quả của cảnh sát, nhưng để có thể điều tra ra sự việc nhanh chóng như vậy, Tạ Thừa Vũ cũng đã đóng góp một phần không nhỏ. Lời cảm ơn này của Nam Tiêu là xuất phát từ đáy lòng.
Tạ Thừa Vũ nhìn cô thật sâu:
"Cô không cần phải cảm ơn tôi, đây là việc tôi nên làm."
Câu nói này rất trầm, không biết có phải là ảo giác không, nhưng dường như nó mang theo một tia mập mờ. Nam Tiêu vội vàng trấn an nhịp tim đang loạn nhịp của mình.
Buổi chiều, Nam Tiêu đến nhà họ Nam, cô quyết định đi thăm Nam Thanh Thanh.
Chỉ trong vòng bốn năm ngày ngắn ngủi, Nam Thanh Thanh đã gầy đi cả một vòng. Tóc tai cô ta rối bù, dáng vẻ tiều tụy, ánh mắt âm u như sói đói nhìn chằm chằm vào người khác, khiến người ta tự dưng cảm thấy rùng rợn.
Nam Tiêu đứng ở cửa phòng cô ta, nhìn những mảnh vỡ vương vãi trên sàn, rõ ràng là cô ta đã đập phá cả căn phòng. Khóe môi cô nhếch lên:
"Lần này ngoan ngoãn rồi chứ?"
"Nam Tiêu, con tiện nhân này, mày có biết tại sao từ nhỏ đến lớn tao lại hận mày như vậy không? Bởi vì lúc tao mới đến nhà, mày coi tao như người ngoài, còn cho rằng mẹ con tao đã cướp đi đồ của mẹ con mày."
"Nhưng có một bí mật động trời mà tao vẫn luôn giữ kín không nói cho mày biết. Thực ra, tao cũng là con gái ruột của ba! Tao còn lớn hơn mày một tuổi, xét theo thứ tự trước sau, tao mới là chủ nhân của cái nhà này, người phải rời khỏi nhà này chính là mày!"
Hơn hai mươi năm qua, để giữ kín bí mật ngoại tình trong hôn nhân của mình, Nam Phong Quốc đã tuyên bố với bên ngoài rằng Nam Thanh Thanh là con của Phùng Vân và người chồng trước.
Vì vậy, ông ta luôn cảm thấy có lỗi với Phùng Vân và Nam Thanh Thanh, dù Nam Thanh Thanh có phạm phải sai lầm ngớ ngẩn đến đâu cũng có thể dễ dàng tha thứ. Cũng vì thế mà đối với Phùng Vân, dù không đến mức răm rắp nghe lời, nhưng cũng xem như tương kính như tân.
Phùng Vân có tâm lý vững vàng và tầm nhìn xa, biết rằng để có được sự áy náy của Nam Phong Quốc thì phải giữ kín bí mật này. Nhưng Nam Thanh Thanh lại bức bối không chịu nổi, vô số lần muốn nói ra bí mật này.
Đôi mắt cô ta gắt gao nhìn chằm chằm Nam Tiêu:
"Có phải rất tức giận không? Rất sốc đúng không? Tao cũng là con gái ruột của ba, và tao còn xuất hiện trước mày!"
Vẻ mặt cô ta đắc ý, mong chờ được thấy sự hoảng loạn, đau khổ tột cùng trên gương mặt Nam Tiêu. Nhưng Nam Tiêu vẫn bình tĩnh, đôi mắt trong veo vô cùng kiên định.
Sau đó, đáy mắt cô lộ ra vẻ châm chọc, nhìn cô ta như nhìn một con hề đang nhảy nhót.
Nam Thanh Thanh tức giận:
"Mày có ý gì, mày không tin à? Không tin thì đi mà hỏi ba!"
Nam Tiêu thở dài, nói:
"Cô tưởng đây là bí mật sao? Cô tưởng ai cũng ngốc như cô, không nhìn ra được gì à?"